PDA

View Full Version : [Truyện] Say nắng gia sư của em trai



Sadlove123
22-01-16, 09:23 PM
Mở đầu

Gia sư đến dạy thằng em mình hằng ngày từ thứ 2 đến thứ 7, ngày 2 tiếng, từ 7h đến 9h tối, theo mẹ mình , thì gia sư dạy hè thì dạy nhiều, đến khi đi học, chỉ dạy ngày 3 buổi, gia sư này là em gái của 1 tổ trưởng làm chung công ty với mẹ mình, mẹ mình làm quản lí, đang học đại học năm thứ 2, sn 92, tên Linh, mình mới biết những thông tin trên hồi tối hôm qua, khi mình về nhà sớm (nghỉ học anh văn và mưa), và gặp gia sư của em mình, đến bây giờ, mình còn hồi hộp, khi nhớ lại cái lúc ấy

Mình và mẹ với thằng em ở chung cư cao cấp, có 2 phòng ngủ, mình 1 phòng, mẹ 1 phòng, thằng em mới dọn về, nên ko có bàn học , nó ngủ thì ngủ với mình, vì ko có bàn học, nên nó học bàn học của mình, ở phòng mình, hôm qua, mình đi về, thì thấy đôi dày cao cao màu trắng, kiểu teen teen, nên mình đoán là của gia sư, mình đi ngày vào nhà, mở tủ lạnh lấy lon nước ngọt, rồi cứ thế đi về phòng, chẳng để ý gì, mở cửa đi vào thì thấy thằng em đang ngồi nghe cô giáo giảng bài, tóc em gia sư cột cao hết mức, mặc áo đen, quần jean cũng đen, mình nhìn cái balo bên cạnh cũng đen nốt, mình bước vào, em gia sư vẫn giảng say sưa, mình lúc này chưa thấy mặt em,nghe loáng thoáng thế này

-trời, dễ òm mà . Giọng em gia sư nói
- cô là cô giáo, ko dễ mới lạ, thằng em mình trả treo
- hiểu chưa? , em gia sư hỏi
- hiểu nhưng mà...
- làm bài tập, ko nhưng gì hết, em gia sư này có vẻ hiểu tính thằng em mình, chẳng nhìn, lật quyển sách toán, mở ra, đẩy về phía thằng em
- làm đi, làm đúng cô cho kẹo...

Mình nghe đc tới đó, thì thằng em mình nhìn thấy mình, nó la lên,
- anh hai, hn anh hai về sớm
mình đang cười với nó, thì em gia sư quay mặt lại, nhìn mình, em gai sư gật đầu chào mình, mình điếng người, em xinh hết cỡ, theo mắt mình là thế, da em ko trắng, cũng ko đen, môi đỏ do tô son, , nhìn mặt rất duyên, nhìn em xong, mình tiếc sao mấy hôm trước không về nhà sớm.

-mày ko rót nước mời cô Tuấn, mình lia ngay cái bàn, và thấy ko có li nước nào, mình kiếm cớ nói vài câu, gây ấn tượng với em gia sư

thằng em mình ngớ ngớ, mình nói, ra rót nước mời cô, thằng em đứng dạy, nói

-cô ơi cô, em đi toilet lun nha cô, 15p thui, em gia sư chau mày, nói, đi nhanh nha, học nữa. Thằng em đi rồi, mình vào chỗ tủ, giả vờ lấy cái đồ, rồi lén liếc em gia sư, em ấy thì đang chăm chú nhìn quyển sách toán

- thằng tuấn lì lắm, em dạy nó chắc mệt, mình giả bộ bắt chuyện, có 15p mà
- cũng bình thường àh ,hihi, em gia sư ngước đầu lên, nhìn mình cười, và nụ cười đó, là thứ hớp hồn mình, nhìn duyên rất duyên, mình nghe tim mình có vấn đề, hình như yêu, nhưng mình xin gọi là say nắng, dù h đang là buổi tối, và hoàn toàn ko có nắng

Đang định nói nhiều lắm, mà em gia sư cười xong, mình im luôn, cứng hết hàm, ko tìm ra được gì để nói, cứ đứng đó, mà tìm quần áo, lật qua lật lại, lóng ngóng như thằng mát, cho tới khi thằng em mình vào, mình vơ đại cái áo xanh, rồi đi ra

21 tuổi, ko trẻ cũng ko già, mình cũng gặp, cũng tán nhiều em, nhưng ít có em nào, mình trở nên như thằng ngờ nghệch như vậy, tim đập liên hồi như chưa giờ được đập, lóng nga lóng ngóng, đó h chẳng tin có tình yêu sét đánh, nhưng tối hôm qua, mình lại tin, cái tình yêu dạng ấy, hình như có tồn tại

Hn mình ở nhà từ chiều, tự dưng muốn gặp em gia sư, chẳng muốn đi đâu nữa, mình đang định nói chuyện làm quen, nhưng ko biết bắt đầu từ đâu, mong các bác tư vần gấp, h còn mấy tiếng nữa àh, có j mình update tình hình

Update 1

Người tính ko bằng trời tính, mình nghe lời mấy bác, cứ bình tĩnh, đừng tỏ ra vồ vập, mình ăn cơm, tắm rửa, ngồi nhà chơi game, vừa đợi gia sư của thằng em (hài vãi)

Đợi tới 7h, em gia sư vẫn chưa đến, mình đang hồi hộp thì mẹ về, mẹ nói với thằng em, hôm nay cô giáo cho con nghỉ, thằng em mừng rối rít, mình thì chưng hửng, mình đợi em gia sư thế mà, thằng em hỏi mẹ

-Sao cô cho nghỉ vậy mẹ?
- cô nt kêu đi dk lớp học anh văn j đó mà. Mẹ mình nói, rồi đi vào phòng, vừa đi vừa than mệt, thằng em thì hí hửng, nó vừa ăn snack vừa nói
-Cô đi chơi với boyfriend đó , hihi.

Mình giật thót người, quay sang hỏi nói
-Sao mày biết? nói tào lao
-Sao em ko biết, hôm bữa em nghe cô giáo nói chuyện điện thoại với bf
-láo láo, sao mày biết đó là bf ?, mình vừa hỏi vừa run
-thì em hỏi cô, cô kêu uhm.

Vậy là em gia sư có người yêu rồi ạh, theo thằng em mình thì như thế, mình khá bối rối, nói là buồn thì hơi lãng,vì đã là gì đâu, mà ko buồn thì là nói xạo, thật tình mình đã nghĩ là em gia sư có người yêu, em gia sư xinh thế cơ mà, hôm nay lại ko đc gặp em ấy, chẳng biết cái say nắng này có chịu dừng lại, hay là bộc phát, mình chưa thik ai nhiều như thế, hi vọng những thứ thằng em mình nói ko phải sự thật....haizzz

Vì em gia sư ko đến, mình mất hứng , chả muốn đi đâu, nên thôi ở nhà nằm vùng,, nằm chán, sinh ra tìm thông tin của em gia sư từ thằng em, chẳng muốn hỏi nhiều từ mẹ, mẹ mình sẽ sinh nghi rồi suy diễn đủ thứ phát mệt, mình rủ thằng em xuống siêu thị dưới nhà, nhân tiện đi chơi, và dẫn nó đi điều tra thông tin
- mày ăn bánh donut thì theo tao, mình nói, thằng em đi theo liền, đó là loại nó thik nhất, toàn xin 7k mua hàng ngày

Hình như đây là lần đầu dẫn thằng em đi mua bánh, thằng em có vẻ vui

-Lần đầu anh hai dẫn đi mua bánh ta, hn chắc mưa quá
Mình im, chẳng nói gì,nghĩ cũng ngại, lần đầu dẫn em đi chơi, mà là để tìm hiểu về gái

Sau khi mua cho nó 3 cái donut hết 21k, mình và nó ra sân bên ngoài siêu thị ngồi, chỗ này ngồi rất mát, nó ăn ngấu nghiến bánh,mình thì
- cô giáo gia sư của mày dạy đc ko, mình hỏi bâng quơ
- đc anh hai, nhưng cô hơi dữ nha
- dữ mới trị được mày chứ, mà cô mày hay nói chuyện điện thoại khi dạy mày hả
- đâu có, vài lúc ai gọi cô, cô nghe, nói, đang dạy , lát về gọi cho, rồi cúp máy àh, nó cứ ngây thơ trả lời
-mày biết số điện thoại cô để hỏi bài khi thắc mắc ko, học vậy mới khá, mày ko học,s au này cho đi bán vé số . Mình đang muốn dò hỏi thằng em, số dt, có j tối nt.
- Biết chứ anh, hôm bữa đầu tiên cô dạy , cô kêu ở đây sóng yêu quá, điện thoại cô còn có 1 cây sóng, xong cô mượn điện thoại em, gọi thử vào máy cô, coi đc ko, thế là em biết số cô. Thằng em mình thông mình đột xuất

Rồi mình kêu nó đi ra kia chơi, cho mình mượn điện thoại chơi game, điện thoại nó lưu có 4 số điện thoại, mẹ ba, mình và cô giáo, thế là mình biết được số điện thoại em gia sư, cũng mừng, nhưng chẳng biết nt thế nào, đợi 1 lâu, mình nảy ý định, lấy ngay điện thoại thằng em, nt cho em gia sư

" sao hn cô nghỉ vậy cô?", đợi 5p sau, thì có tn
" cô bận việc, cô nghỉ là tin mừng còn j nữa, hihi", em gia sư nt với học trò mà teen vãi
"cô ơi, em hỏi cô cái này nha?", mình send tn
" ok baby?", tn trả lời liền
" anh 2 em áh, cô thấy sao, anh 2 em bữa này lạ lắm", mình nt như thằng điên
" anh 2 em thì bt, có sao, lạ là lạ sao?"
" thì em thấy lạ, em nghĩ cô gì cũng biết "
" trời, anh 2 em sao cô biết, mà lo học dùm đi ông tướng, em học đi nha, cô bận việc tí, pp em", em gia sư nt thế, cuối cùng mình chẳng biết nên nói j, nên im luôn

Tình hình rất là tình hình, mình thì rất muốn tìm hiểu em này, thiên thời địa lợi đều thuận tiên , ngày nào cũng gặp đc em ý, mình lại thik em ý, nên cũng phân phân lắm, nếu em ý có ng yêu thì cũng buồn, thôi để mai tính tiếp, anh em nào có cao kiến, cho xin ít để mai bắt chuyện

Update 2

Sau khi nhắn tin bằng điện thoại của thằng em chẳng tới đâu, mình cũng chẳng biết nhắn tin gì nữa, mình đem số điện thoại của em gia sư lên nhờ bác google tìm, nhỡ may tìm được thông tin gì về em ý, thì có 1 sự việc rất nhạc nhiên, mà mình dù nằm mơ cũng ko tưởng tượng nổi, số điện thoại em ý nằm ngay đầu trang của cái tìm kiếm, với link từ voz, với cái tít [có hình] nhờ tư vấn tán em này, mình vừa phấn khích, vừa mừng, click vào đường link thì bài đăng đã bị xóa, nhưng vấn đề mình tò mò là sao số điện thoại em gia sư lại nằm trên đó, và phải chăng có 1 người, từng đăng hình em ấy và muốn tư vấn cách tán em ấy, và tại sao, bài đăng lại bị xóa???

Hình như mọi thứ đang diễn biến ngày càng khó hiểu, mình thì chỉ mới gặp em gia sư 1 lần, cũng chỉ nói 1, 2 câu, em gia sư cũng ko biết tên mình, giờ thì em ấy đã từng được lên voz, mình đang bấn loạn, tò mò hết sức, ngoài cái link từ voz là đáng kể, thì mấy cái link kia đều là link bán sim số đẹp, số điện thoại em gia sư khá đẹp, có mấy cái link từ nước ngoài, ko có cái nào từ face hay yahoo hay bất cứ mạng xã hội nào để có thể biết thông tin, nếu em gia sư đã lên voz với cái tít như thế, chắc là em ấy có vài vệ tinh, và trùng hợp, 1 em mà 2 thằng lên voz nhờ tư vấn ???

Tối nay em ấy tới dạy, mình sẽ bắt đầu trò chuyện, và tìm hiểu thêm....

Update 3

Tối hôm qua, mình tiếp tục ở nhà đợi em ấy, cũng tắm rửa sạch sẽ, đang ngồi ăn cơm với mẹ thì em gia sư tới, em ấy tới sớm 15p, thằng em mình thì đi học về là ăn liền, nên lúc đó nó đang coi phim hoạt hình mà có con mèo với ba con gián, nó coi trong phòng mình, vì nhà mình ko h khóa cửa ngoài, nên em gia sư ngày nào cũng tự đi vào, đi thằng vào phòng của mình để dạy thằng em,ngày thường thì mẹ mình với mình ko có ở nhà giờ này, em gia sư đi vào, mình thì vừa nhai xong cục xương, đang nhả ra,em gia sư vào ngay lúc ấy, thế mới quê, mình ngậm miệng lại, em gia sư gật đầu,
- em chào chị, em ấy gọi mẹ mình là chị, quay sang mình, em gia sư ngập ngừng, có lẽ ko biết nên chào bằng gì, nên nói nho nhỏ, em chào anh, rồi đi vào phòng, vì em gia sư tới sớm, nên thằng em nói là cô đợi đúng giờ dạy, em coi hết phim đã, ngày nào nó cũng phải coi xong phim mới chịu.

Hôm nay em gia sư mặc áo đen, có chấm bi, cũng quần jean đen, nhưng lại mang túi đep màu nâu, vẫn tô son đỏ, kiểu như những bạn gái bây giờ, tóc thì vẫn cột cao hết mức, hôm nay mình nhìn kĩ hơn xíu thì thấy em gia sư đúng là dễ thương, mỗi lần em gia sư nhìn mình, là y như rằng, mình như thằng mát, mất hồn sao đâu.

Mẹ mình ăn xong vào phòng, mình thì dọn dẹp, em gia sư cũng bắt đầu dạy thằng em, mình tự dưng hồi hộp, cửa phòng ko khóa, chẳng biết nên ở ngoài hay vào, suy nghĩ mãi, mình quyết định vào, già vờ ôm cái lap, ngồi trên giường, cũng gần chỗ em gia sư với thằng em, vì sợ em gia sư mất tự nhiên, mình vờ đeo cái headphone vào, nhưng ko bật nhạc, cứ để thế thôi, vẫn nghe rõ giọng em gia sư giảng toán cho thằng em, mình ngồi thế, chẳng làm j, cứ vờ vờ lướt web, vào voz, mà như đứng hình, chẳng làm gì, thỉnh thoảng lắc lắc đầu, như đang nghe nhạc (giống thằng điên), mắt thì luôn liếc nhìn em ấy, em ấy đọc đề toán cho thằng em mình chẹp, rồi kêu nó làm
-5p, em làm đi, cô bấm h nha
Thằng em phụng phịu, rồi cũng làm

Em gia sư dạy đc nửa tiếng thì có điện thoại, tiếng nhạc chuông bài j mình ko rõ, nghe đại loại là : ngày xa anh, sáng em cũng khóc, tối em cũng khóc, từ khi biết yêu anh, em rửa mặt bằng nước mắt rơi. Nói thật mình chẳng có nghe thể loại ấy nhiều, nên chằng biết, cứ thấy tiếng chuông não nề sao ấy, em ấy bắt máy, nói đang đi dạy, hình như người trong điện thoại hỏi có thật ko, thì nghe em gia sư trả lời, thiệt, ko tin thôi, lát về gọi lại, xong em gai sư cúp máy.

Rồi em ấy mở cặp, lôi ra cây kẹo của tụi con nít, cái lọai kẹo trong hộp nho nhỏ, kẹo sô cô la đủ màu xanh đỏ, kẹo ấy, mình nhớ hồi nhỏ cũng hay ăn, mình đinh ninh em gia sư cho kẹo thằng em mình, ai ngờ, em ấy mở nắp, lấy 1 viên, bỏ miệng, ngậm, rồi đóng nắp, cất vào cặp

-ai gọi mà cô buồn dợ?, thằng em mình hỏi, mình đang ngạc nhiên sao thằng em hỏi zậy thì
-hả?, em gia sư ngạc nhiên hỏi thằng em
- thì cô kêu, kẹo đó cô ăn khi buồn, khi nào cô cũng để trong cặp, cô nói là kẹo thần kì, ăn hết buồn mà
-ohm, nhớ dữ ta, em gia sư cười, mắt em ấy có vẻ buồn, hay mình tưởng tượng thế, sự tò mò càng dâng cao, chẳng biết ai gọi mà em gia sư buồn thế
- bữa cô cho em , em ko ăn mà, h hỏi j?
- thì em ăn làm gì, em ghét ăn kẹo con nít, với em có buồn đâu
-uhm, tốt, làm tiếp đi, còn 30s nữa
-cô này, thằng em nói, rồi cắm cúi làm, em gia sư quay sang nhìn mình, mình vội nhìn vào lap, đầu lại lắc lắc như nghe nhạc, tim thì đập loạn xạ

Đợi 1 lúc, mình gỡ headphone, lấy hết cam đảm, lại chỗ em gia sư, lại điệp khúc sai thằng em đi rót nước, thằng em đi ra, mình cũng đi ra theo, mình nhờ nó đi mua mấy cục pin ở dưới siêu thị, mình rót cho em gia sư li nước ép, rồi bưng vào, nói thằng Tuấn đi toilet,

-thằng Tuấn học được ko em? mình tỏ vẻ nghiêm túc hỏi, tim thì đập liên hồi, cứ sợ em gia sư nghe đc, thì ngại chết
- cũng đc anh, hihi, Em gia sư lại cười, cái nụ cười hớp hồn ấy, mình cố gắng gượng sau nụ cười ấy, chẳng lẽ lại ngơ ngơ như hôm kia, thì tệ quá sức
-hihi, em dạy nhiều người ko? mình cười giả lải
-em dạy có mình Tuấn àh anh., em ấy nói, lại cười
- em học trường nào? ah, mà quê ở đâu?, mình hỏi tiếp, đang rất cố gắng để khỏi bấn loạn bởi nụ cười ấy
- dạ, em học đại học mở , em ở đây với gia đình, quê em thì ở đồng nai . em gia sư trả lời bằng giọng ngọt hơn mía
- em ráng giúp thằng Tuấn nha, nó học dở quá, coi chừng ko lên lớp đc
-dạ, trên mắt anh dính gì kìa, em ấy chỉ chỉ, mình ngại quá, quơ tay lên, phủi phủi, hỏi
- hết chưa?, thì em ấy lắc đầu, rồi như có vẻ thấy mình khổ quá, em gia sư đưa tay lến, gỡ xuống dùm mình, hạt cơm dính trên chổ gần tóc, thế mà em ấy bảo trên mắt, tay em ấy chạm vào mặt mình, tự dưng mình nóng ran người, cảm giác như xẹt điện, thật khó tả, lần đầu có cảm giác điên khùng như thế
-anh còn để dành cho ng yêu àh, hihi, em gia sư cười, nụ cười thật tươi
-haha, mình cười, tin chắc mặt đang đỏ như gấc, mình nói
-anh đi rửa mặt, quê chết
- dạ, hihi. Em gia sư có vẻ thik cười, em ấy lại cười, lần này nhìn thẳng mắt mình.... Bấn loạn lại thêm bấn loạn, mình lần này hết biết nói gì, mà ko nói thì mặt cứ đỏ, mình sợ em gia sư biết đc mình đang bấn, nên đứng dậy, đi vào toilet em gia sư lại nhìn quyển sách toán. Chắc ấn tượng em ấy với mình ko tốt rồi, mình rửa mặt, nhìn vào gương, 21 năm, chưa bao giờ thấy mình như thằng mát đến mức này.

Sau khúc đó, mình chẳng dám vào phòng nữa, nên đi ra phòng khách, thằng em mua pin về, vô học tiếp
.....

Khoảng 9h5' thì mình thấy em ấy đeo cặp đi ra, em ấy đi ngang qua mình, chào mình, rồi ra cửa, đi về, mình đang định kiếm cớ đi theo, nhưng sợ làm quá, em ấy nghi, nên uhm, rồi coi phim tiếp, tỏ vẻ lạnh lùng, chẳng quan tâm,

Lần thứ 2 mình gặp em gia sư, tình hình cũng chẳng có tiến triển, cũng chẳng biết thêm tẹo thông tin nào, ngoài cái đinh ninh hình như em ấy có người yêu, và thik ăn kẹo khi buồn, rồi có vẻ em ấy cũng ko phải quá nhút nhát hay quá ngại ngùng, thì mình hoàn toàn mù tịt, nhưng có 1 điều, mình tin chắc là mình rất rất thik em gia sư, và mình quyết định theo vụ này, để cố gắng thử theo đuổi 1 người]

Danh Sách Update
<b><font color=red>[Chỉ có thành viên mới xem link được. <a href="register.php"> Nhấp đây để đăng ký thành viên......</a>]</font></b>



Nguồn - Sưu tầm

--- Chế độ gộp bài viết ---

Update 4

Hn mình lại ở nhà, để được gặp em gia sư, hồi nãy mẹ mình mới hỏi, sao nghỉ học hoài, vì mình dk học anh văn buổi tối, mà mấy hn tâm trạng thật chỉ muốn ở nhà, nói dối qua loa vài câu cho qua chuyện rồi mình lẻn vào phòng, rút kinh nghiệm, mình ăn cơm sớm chung với thằng em, và ngồi ở phòng, đợi em gia sư . Từ chiều, trời đa chuyển mưa, mưa càng lúc càng to, tự dưng thấy thương em gia sư, đi dạy khi trời mưa tầm tã thế này, em gia sư vào đến phòng đúng 7h, mình đang ngồi trên giường, cũng laptop, cũng headphone, tuồng cũ soạn lại, em ấy vào, cười ( lại) chào mình, và vào ghế ngồi như mọi lần, mình thấy em gia sư cười, cũng cười lại, và cũng bắt đầu run, thật sự ghét bản thân lắm, ko thể bình tĩnh nỗi, dù rất muốn, đó h mình cũng tham gia nhiều hoạt động, từ trên trường lẫn ăn chơi đàn đúm, nên ăn nói cũng ko đến nỗi, cũng chẳng có nhát gái, thế mà, cứ gặp đúng em gia sư, là mình chẳng còn là mình nữa, cứ cứng hàm, run bần bần, và loạn hết cả lên.

Em gia sư hôm nay lại mặc áo đen, em ấy có vẻ thik màu đen, áo sơ mi đen, có cái nơ bên tay áo, nhưng hn đã mặc quần jean xanh, tóc thì vẫn cột cao, và môi thì đỏ, mình để ý, hn em ấy có cài cái kẹp trên mái, nhìn dễ thương lắm, em ấy đang dạy thằng em mình thì hình như có điện thoại, em gia sư tắt chuông, mình thấy em lôi điện thoại ra khỏi túi, và nhấn nút từ chối, có vẻ như có chuyện gì của em, mình quan sát hết mọi chi tiết của anh mắt, em nhìn điện thoại, bỏ lại vào túi, và thở ra, em lại buồn, mình đếm 1, 2, 3, y như rằng em ấy mở cặp, lấy viên kẹo, bỏ miệng, ngậm.

Tự dưng,thấy buồn theo

Em gia sư cho thằng em mình làm bài tập, hn mình nhìn em buồn, quên mất là nên bắt chuyện, quên cả vụ rót nước, cứ ngồi nhìn em dạy, chẳng biết chán, tai vẫn đeo headphone, trời mưa càng lúc càng to...

Em bỏ máy tính vào cặp, bỏ mấy cây bút, rồi đóng cặp, đứng lên, thằng em mình chào em gia sư bằng tiếng anh, rồi chạy mất, qua phòng mẹ, em gia sư chậm rãi, kéo ghế vào, rồi, quay sang mình, nói nhẹ như gió, bỗng dưng mình yếu đuối thấy em mong manh( bó tay- có phải triệu chứng của thằng đang yêu và đa sầu đa cảm???)
- Chào anh em về, em nói và lại cười, nụ cười vẫn tươi, hình như thế
- ohm, hii, mình nhìn em, em quay ra cửa, đi về phía cửa ngoài, mình có cảm giác nuối tiếc gì đấy, mơ hồ, mình nhìn theo em, cho đến khi em đi khuất, mình càng ngày càng ko hiểu, ko hiểu chính bản thân mình, và càng ngày càng tò mò chuyện của em

Mình đứng thẫn thờ ngoài cửa mất 20p, thì nghe tiếng thằng em mình la lên

- Ủa, cô giáo để quên quyển tập, Từ những cánh đồng gió đã đến. Thằng em đọc to, mình giật mình, chạy ngay vào, giật quyển tập trên tay thằng em, chính xác đó là 1 quyển sổ, có bìa kiếng bao ở ngoài quyển sổ màu ngà ngà, chữ màu đen ghi nổi lên, như tựa của quyển sổ

thằng em mình nhìn mình, rồi chạy lại, bật máy chơi game, lúc nó chạy qua phòng mẹ, là để xin chơi game trước khi đi ngủ, nên chắc nó tranh thủ chơi, chẳng để ý mình đang ngẩn ngơ, mất mấy chục giây, mình hồi hộp quay lại giường, đắn đo khi mở quyển sổ, vì xâm phạm quyền riêng tư, nhưng mình tò mò quá, đành hồi hộp mở.........

trang đầu : TYL <3 LYT :5/6/10 (cách đây 2 năm rồi, tự dưng trong lòng lại hi vọng gì đấy, rất vớ vẩn
trang 1( tạm gọi thế) : Tôi viết quyển sách này để dành tặng cho anh, tình yêu đầu của tôi, là những cơn gió tươi mát nhất của tôi, và là cả niềm vui của tôi. Tôi muốn viết, muốn anh biết là tôi rất yêu anh, yêu hơn tình yêu tôi dành cho tôi, hay cho bất kì ai - ( đọc tới đây, tự dưng thấy nhoi nhói, nhưng lại hi vọng, quyển sách này đã lâu, và nó là QÚA kHỨ)...

Mình đọc được nhiêu đó, thì nghe tiếng chuông điện thoại của thằng em, nghe nó nói, có, dạ, dạ, chưa, dạ, rồi cúp máy, mình chưa kịp hỏi nó, thì nó nói, cô giáo mới gọi, cô hỏi em có để quên quyển sách không, cô kêu lát cô qua lấy, nhờ em đưa xuống, vì ngại giữ xe với bãi xe sợ muộn đóng cửa, cô kêu 15p nữa cô qua....Mình lại run, nên liều lĩnh quyết định, chụp lại từng trang quyển nhật kí hay sách đó, mình cũng tò mò lắm, muốn hiểu rõ chuyện, dù là vi phạm riêng tư của em gia sư, nhưng mình muốn đọc lắm, muốn hiểu rõ, ngay từ đầu, để mà có quyết định đúng đắn, h thì mình định xuống đưa cho em ấy, nói là thằng em ngủ rồi, và có gì xin số điện thoại trực tiếp từ em gia sư

Sadlove123
22-01-16, 09:39 PM
Update 5

Khi mình xuống tới thì em gia sư đã đứng đợi sẵn ở trước sảnh block D, nhìn thấy mình, em gia sư cười, mình cũng cười lại bằng nụ cười tươi hết cỡ, cảm giác lúc ấy là phấn chấn, như kiểu mới uống li rượu và có can đảm

-Phiền anh quá, Tuấn ngủ rồi hả anh? Em ấy nói, khi mình vừa lại gần em, em đứng cạnh chiếc xe attila victoria màu đen, mình nghĩ đó là xe của em gia sư
- uhm, phiền thiệt, mình nói kiểu vừa đùa đùa, vừa thật thật ( như bác kia chỉ) . Em gia sư mớ to mắt nhìn mình, chắc em gia sư ko nghĩ mình nói thế
- thôi, để khi nào em mời anh đi nhậu. Em gia sư nói, cũng lại cười,
- oki, nhớ nha, mà em biết nhậu àh
- dạ, biết chứ anh, bia ngon mà, nhưng em thik rượu hơn, hihi. Những thứ mình mường tượng về em gia sư thật ra đủ kiểu, nhưng ko có kiểu này, hơi ngạc nhiên khi em gia sư nói thế
-anh nhớ dai lắm, em mà hứa lèo là ko đc đâu
- trời, em nói là làm, ko hứa lèo đâu, em ấy bật cười,
- àh, em cho anh số điện thoại, để khi nào anh hỏi về việc học thằng Tuấn, có thằng em mà chẳng biết gì học hành của nó, haha . Mình nói
- Không phải anh biết rồi àh, hôm nọ thấy anh nhắn tin giả vờ làm thằng Tuấn đó. Em gia sư nói, nháy mắt, mình giật bắn người, em gia sư thiệt ko đơn giản
-ohm, em tài quá, biết luôn, Mình bắt đầu cứng họng
- hihi, em chưa biết tên anh, họ tên đầy đủ của anh là gì?
- Phải họ tên đầy đủ àh, ĐHT, em tên Linh, thế là gì Linh
- Phạm Quế Linh, tên đẹp ha, hihi, em gia sư cười nụ cười tinh nghịch, nhìn dễ thương lắm
-ohm, tên xinh, sao ng xấu òm,Mình cười, cố đùa
- Zậy mà hồi mấy ng tương tư, haha em đùa thôi, khuya rồi, em về nha
- Có cần thuê vệ sĩ ko nhok? Mình nói, câu chuyện trở nên gần gũi hơn mình nghĩ
- Thôi, để dành tiền dẫn anh đi nhậu, haha, nhà em ngay đây nak, đi chưa tới 10p.
- uhm, vậy em về đi, về cẩn thận, về tới nt anh nha
- anh nhá số anh qua đi, Mình chợt nhớ, rồi nhá số mình qua số của em ấy,
- rồi đó, mình cười
- anh vào đi, mặt anh đỏ, hình như sốt đó, hihi, em nháy mắt, em đi nha

Thế là em gia sư phóng xe đi, nhìn em kĩ, rất gầy, mình nhìn cho đến khi em đi khuất, mình vào nhà , đợi tn, đang phân phân ko biết có nên đọc cái bản chụp quyển nhật kí ko, và em có vẻ ko đơn giản, hn mình đã biết số điện thoại, em tinh nghịch và có gì đó, ẩn sau con người đó, 1 tổn thương hay 1 sự dối trá nào đó? mình tò mò

--- Chế độ gộp bài viết ---

Update 7

Vào mùa, ngày nào cũng cứ chiều là mưa, mưa cứ tầm tã và dai dẳng, mình đứng ở trong phòng, nhìn ra cửa sổ từ tầng 13, thẳng xuống là hồ bơi, nếu ko có em gia sư, giờ này chắc đang ở quán cà phê nào, hay quán nhậu, thằng em đang coi hoạt hình mèo và gián

Đúng 7h, em gia sư tới, mình đang đứng ở cửa sổ, đang thơ thẩn, ko thấy em bước vào, em cất tiếng chào mình, mình quay lại, em hôm nay em mặc áo sọc đen, kiểu dài dài, quần sắn lên, mà tóc thì hơi ướt, mình đoán mưa to quá, trời ngập nước, ở khu nhà mình cũng hay ngập,mình cười, gật đầu, em quay về bàn , thằng em mình đang ngồi sẵn, nó đang lấy tập ra, em mở balo, lấy miếng khăn giấy, chấm chấm trên mặt, lau khô, em lại lấy khăn giấy lau tay, rồi chân, mình lúc này ngồi trên giường, ôm lap và quan sát, khi em lau tới chân trái, thì mình thấy có màu đen đen trên chân, ở ngay gần trên mắt cá, mình căng mắt nhìn, thì phát hiện, đó là hình xăm, một cô gái như thế lại có hình xăm, mình đang ngạc nhiên, thì em vội kéo ống quần xuống, dù vẫn đang ướt, mình nhìn ko rõ lắm cái hình xăm ấy, vì nó nho nhỏ àh, nhưng mình nghĩ đó là hình xăm 1 con dao, chính mình, cũng rất thik những hình xăm, nhưng ko dám xăm, em gia sư lại khác, có hẳn 1 hình trên chân, mọi thứ về em, sao nó lung tung và rắc rối. Con gái thường rất cân nhắc khi quyết định xăm, dù là bây giờ, chuyện có 1 hình xăm là bình thường, nhưng xã hội việt nam, chuyện xăm hình, cũng ko quá thoáng, mà mình dù nằm mơ, cũng ko thể tưởng tượng, em gia sư có 1 hình xăm, mà thường thì con gái hay xăm trái tim, con bướm, hoa cỏ, em lại xăm hình con dao, ẩn ý gì đó, nhưng mình ko nghĩ em là người xấu, từ khi quen em tới h, mới mấy ngày, mình có hoài nghi, nhưng mình tin, ánh mắt đó, là tổn thương nhiều hơn là sự gian xảo, lừa gạt, chợt nhớ tới bài hát Đêm chơ vơ của Lê Hiếu, trong đó có câu thế này

" Anh ước trái tim em đừng tổn thương vì một ai kia
Có thể lúc đó trong em là vị trí anh luôn thầm mong đợi "

Giọng em gia sư đọc chuyện cho thằng em nghe, nghe chậm rãi và rõ ràng, chuyện Sọ dừa thì phải, em đọc xong, bắt thằng em đọc lại, rồi, trả lời câu hỏi, rồi thì học ghi nhớ, rồi em chuyển sang dạy toán, điện thoại em để trên bàn, thình thoảng sáng lên, hình như có tin nhắn, ko thấy em trả lời hay mở xem, cứ để yên, em cho thằng em mình làm bài, em ngồi yên, càm giác trong mình là vô định, ko run, ko hồi hộp, bên ngoài thì mưa vẫn cứ rơi, em lấy bút chì, tô vẽ gì đấy trên quyển tập, mình chưa từng bỏ thời gian để quan sát 1 ai đó kĩ như thế, qua mấy ngày quan sát, mình nhận ra, em có hành động lặp đi lặp lại, ngoài cười là đưa tay lên chạm vào mắt, mình chấm dứt cái không gian tĩnh mịch, khó chịu này, mình lập lại tuồng rót nước, tranh thủ ngồi nói chuyện với em, vì nãy mình đã dặn thằng em là đi rót nước rồi mua mấy cái donut, nên chắc là nó đi hơi lâu
- Mưa quá, em ướt àh? mình cười
- ohm, hihi . VẪn nụ cười ấy. Vừa lúc ấy thì chiếc điện thoại trên bàn lại sáng
- em có điện thoại kìa
- tin nhắn đó, em thik để nhiều tin nhắn rồi đọc, haha . EM gia sư nói, ánh mắt có gì buồn
- ohm, mà sao hôm đó, em biết anh nt vậy ? Mình hỏi, vừa cười, nhận ra mình ko giỏi ăn nói, hay trước em, dù rất cố, nhưng mình vẫn ngờ nghệch.
- thí thằng Tuấn nói là nó đâu có thik nt, thik gọi àh, mà kiểu nt, thì đâu phải của con nít anh, hihi
- òa, em tinh quá, biết hết luôn
- àh, khi nào em trả anh chầu nhậu thế?
- mới hôm qua nay, cuối tuần đi,hn thứ 6, chủ nhật ha, trả cho con ma đói như anh, haha
- ohm, ma đói, muốn ăn thịt em luôn, haha .Mình bắt đầu ngại
- Lựa thịt ngon mà ăn chứ, khờ quá, hihi .Em lại cười, thật sự nụ cười buồn, mình thắc mắc sao em nói thế, mình nghĩ chắc em tự hạ thấp bản thân, khi nói mình ko ngon, theo nghĩa nào đó, mà cũng ko chắc

Mình đang định nói gì đó, thì lại thôi, tự dưng thấy im lặng hay hơn, em quay đầu lại, nhìn quyển sách toán, mình ko thấy rõ ánh mắt em gia sư nữa, mình thấy mình man mác cám giác gì, buồn?? ko rõ, thật sự, thấy em rất khó hiểu, mình quyết định lát sẽ đọc mấy bản chụp quyển nhật kí, có thể quyển nhật kí do em cố tình để lại, vì ko trùng hợp thế, nhưng cũng ko chắc, vì theo thằng em mình, ba lô của cô giáo rất lộn xộn, khi cô giáo tìm máy tính cho em, cô giáo thường bới tung lên hết, có khi cô lôi cả cây kẹo, son môi, rồi gương ra bàn, để tìm máy tính, thằng em mình còn kêu là cô hậu đậu lắm, nên mình xét đến khả năng, em gia sư tìm máy tính, bới tung lên rồi để quên quyển nhật kí, mà sao đi dạy lại mang theo nhật kí, cái này thì mình chưa tìm đc lí giải

Em dạy tới 9h, soạn tập, bỏ vào cặp, đúng 9h5, em đứng lên, đẩy ghế, chào mình, rồi bước ra cửa, mình gật đầu, cố gắng tỏ ra ko vồ vập, mình nhìn em đi, muốn đi theo, khi em ra khỏi cửa, mình đi ra cửa nhìn, thấy em đứng đợi thang máy, tay cầm điên thoại, bấm liên tục, như trả lời tin nhắn, khi em vào thang máy, mình quay trở vô, mình quyết định in mấy bản chụp quyển nhật kí ra, khi đang ngồi đợi in, mình nhắn cho em 1 tin nhắn

- Em ngoan nha, vui lên, mình nt như thế, tự dưng, ko phải cưa cẩm hay tán tỉnh, mình chỉ muốn nói với em thế, mình đợi lâu, ko thấy em trả lời, trên tay mình thì đã cầm xấp giấy,là bản nhật kí của em, chữ em ko phải quá đẹp, nhưng to và rõ ràng, em ít viết tắt, mình để xấp giấy đó, chưa vội đọc, vì còn đắn đo ít nhiều, nếu đó là em cố tình, thì quyển nhật kí chẳng có nghĩa j, nếu đó là vô tình, thì thật sự quyển nhật kí đó sẽ cho biết rõ hơn về em, mình đoán, tip ng như em rất cẩn trọng, em sẽ ko viết những thứ rạch ròi, rõ ràng, mà em sẽ thường viết kiểu tâm trạng, mình cũng có 1 đứa bạn trên face, tâm trạng buồn, thường viết gián tiếp... phần sợ ai biết tâm trạng, phần muốn được nói, mâu thuẫn cực kì

--- Chế độ gộp bài viết ---

Update 8

Hôm nay trời vẫn mưa tầm mưa tã, từ chiều, trời giăng mây đen kịt, rồi đổ mưa, sáng dậy sớm đưa thằng em đi học rồi về nhà ngủ tới trưa, chẳng làm gì, ngoài có nhắn 1 tin nhắn cho em gia sư hồi sáng sớm, chúc em 1 ngày vui vẻ, và đợi lâu không thấy em trả lời, nên ngủ quên, 11h30, mình dậy do điện thoại reo, nhìn ra thì số điện thoại quen quen, sau nhớ lại là của nhỏ H, nhỏ này mình cũng từng có tình cảm, cũng có ý định quen, nhưng sau 1 thời gian, thấy ko hợp, thực chất là không thích nhiều, nên thôi, nhỏ H thì thật ra ko thik mình, em ấy cứ dửng dưng, ko rõ ràng cũng ko dứt khoát, nên mình thôi, đang mơ màng ko biết nhỏ H gọi làm gì,
-alo
- em nè, lâu quá ko gặp anh, quên em rồi àk
- hihi, quên sao được, hn gọi cho anh có gì ko? Mình trả lời
- có gì đâu, định rủ anh đi cà phê thôi, lâu quá nhớ anh . Mình dửng dưng, nhỏ H vẫn vậy, vẫn cà cưa, dạo này mình nghe nói em ấy có người yêu rồi mà
- ohm, khi nào rảnh, cà phê
- tối nay đc không anh?, tối nay em rảnh, mà đang buồn quá. Nếu tối mình đi, thì có lẽ ko gặp em gia sư, mà mình thì ngày nào cũng muốn gặp em gia sư, mình định trả lời là không, nhưng lại nghĩ, mình nên đi, đi từ 6h, đến khoảng 8h30 thì về, gặp e gia sư, mình muốn cho em 1 khoảng trống, cũng sợ ngày nào cũng gặp, đâm nhàm , ai biết được không gặp mình , em ấy sinh nhớ ( ảo tưởng hão huyền ), nên mình quyết định đi
- ohm, vậy tối 6h, mình gặp lại quán cà phê cũ nha
- anh đón em đc ko, xe em hư rồi? Nhỏ H nói, nếu là hồi trước, mình sẽ giành để đón em ấy, nhưng h, là bạn, uống cà phê với danh nghĩ bạn bè.
- ohm, vậy 6h anh qua em ha
- ohm, vậy ha
- uhm, Rồi em ấy cúp máy, Mình nhìn vào điện thoại cầm sẵn trên tay, vẫn chẳng thấy 1 tin nào từ em gia sư, hơi buồn 1 chút, nhưng nghĩ em ấy chắc bận, chán quá, chằng biết làm gì, mình xuống siêu thị, ăn cơm rồi lên, quyết định đọc tập nhật kí, lòng đầy hồi hộp, 1 chút băn khoăn, nhưng rồi, cái tò mò chiến thắng

Lần đọc ở bản chính, mình mới đọc đc có 2 trang đầu, trang kế tiếp là hình vẽ, nguệch ngoạc, chẳng rõ hình thù, mình lật tiếp, trong quyển nhật kí, có vài trang trống, em gia sư viết ko liên tục, mình lật tới một trang, có dòng chữ màu xanh (cái này là mình coi trong bản chụp), màu xanh của loại mực nước, mình nghĩ thế : TÌM CHỐN DUNG THÂN, sau dòng đó là hình 1 khung cửa sổ, màu hồng, sau đó là

Trang tiếp : tình yêu sao không thể tồn tại lâu hơn??? Vì em đánh mất những thứ giá trị để anh không còn lí do có thể ở bên em. Ừ, vì em đánh mất, nên bây giờ, em thấy mình thất bại, mình ê chề, và em sợ. Dù em cố nói với em, là em sẽ không sao, em trải qua, và em sẽ ổn. Khó lắm, lòng muốn giữ, nhưng em không thể .Để em đau thế này, anh có vui, có thể bình thản. Người anh nói anh yêu thật nhiều, đang đau, đang vỡ vụn trái tim. Anh có bình thản, có hạnh phúc. Anh để những suy nghĩ, anh cho là ngu ngốc, hành hạ em, em đang mệt, em sợ, em ghét anh nói là anh ko thể, o thể làm gì, tốt hơn cho em ngoài chia tay???
Em vẫn muốn hỏi, tình yêu mình, cái tình yêu đầu, em hi vọng, em trân trọng, em hết mình, sao ko thể là mãi mãi .Thà anh đừng đến, để em yên bình, nhưng em lại sợ, anh ko đến, mâu thuẫn quá anh nhỉ

p/s: hôm nay, em ngu ngốc, chính em cũng thấy chán ghét, cái ngu ngốc trong em, có phải, anh chán em, vì em quá yếu đuối và ngu ngốc

Nguyên văn là thế, mình đọc trong tâm trạng, có gì nhoi nhói, cứ thấy hoảng hốt và nóng, dù đang mở máy lạnh, mình từng nghĩ, em gia sư ranh mãnh, cố ý để lại, nhưng mình hoàn toàn, khi đọc thêm vài trang, mình nghĩ đó ko thể là sự cố tình, vì quyển nhật kí, vạch rõ em, và ko hoàn toàn là tốt,khi để ng khác đọc được, nên mình theo giả thiết, em vô tình để quên nhiều hơn, vẫn thắc mắc sao đi dạy mà mang nhật kí??

Đọc xong trang đó, theo đó, thì em từng yêu say đắm, yêu đến nghẹt thở mối tình đầu ( ko phải mình), hồi đó, mình cũng từng hi vọng, có tình yêu đầu thật đẹp, nhưng tình đầu cùa mình, chóng vánh khi cả 2 chưa rõ tình cảm, cứ mông lung làm sao, rồi cũng chia tay, sau đó quen vài người, nhưng ko só sâu đậm, và ko đi đến đâu. Trong mình, em gia sư ngày càng bí ẩn, em mơ hồ và mâu thuẫn quá nhiều, em bị tổn thương hay làm tổn thương người khác, và em, sao yếu đuối quá, mong manh quá.... mình thấy thương, thật sự là thương,thật nhiều, dù đọc qua, mình hiểu, em đã cho ng ta, thật nhiều, trong trắng của con gái??? Có thể lắm chứ, nên em dùng từ ê chề, cho hết, trong thằng con trai luôn có sự ích kỉ, mình cũng thế, nhưng thật tình, cảm giác lúc đó là thương, hoàn toàn ko phải thương hại, mà tự lòng thấy mình thương yêu 1 ai đó, có vẻ nhiều

Sadlove123
23-01-16, 11:35 AM
Update 9

Mình đọc độ 2 trang nhật kí thì nhận được tin nhắn của em gia sư, vì sẳn vân vân ko biết nên đọc ko, nên mình ko đọc nữa, đọc tin nhắn thì
- em ngủ dậy, nấu cơm, giờ mới nt với anh đc, hihi
- em làm j mà ngủ kinh khủng thế, tối đi ăn trộm àh, haha
- ohm, ăn trộm kiếm tiền, mai rủ anh đi nhậu, tội nghiệp em, hixhix .Em gia sư nt thế

Sau đó là mình với em gia sư nhắn tin liên tục, nhưng ko quá quan trọng, nhắn tới độ 4 h thì em nói em đi tắm, nên thôi, mình cũng chuẩn bị đi gặp nhỏ H, mình ăn cơm rồi đi, mình tới nhà nhỏ H đúng 6h kém 5, nhỏ H dạo này trắng ra, nhỏ mặc cái quần đùi ngắn, áo thun ôm sát người, nhìn dáng rất đẹp, nhưng thiệt mình cũng chẳng có cảm giác gì, nhỏ H ngày xưa mình chở nhiều lần, chẳng bao giờ nó ôm mình, dù hồi đó muốn lắm, lần này thì khác, vừa đi 1 đoạn, nhỏ quàng lên, ôm mình, mình giật cả mình, muốn đẩy ra, nhưng chẳng biết sao, ko biết nhỏ có ý gì, mình cũng sợ rắc rối, nhỏ có ng yêu, thằng ng yêu mà hiểu lầm thì mệt

- bỏ ra cưng, người yêu em thấy, chết anh, mình nói, đùa đua
- em ko bỏ, e làm gì có người yêu, nhớ anh quá , haha . Mình im luôn, nhỏ này làm mình sợ, vì quá dễ dãi, mình cạch, định đi lần này nữa thôi

Mình tới quán cá phê quen của nhóm bạn mình, hồi xưa nhỏ H cũng đi nhiều lần, gọi nước, nói lung tung, nhỏ H thì cứ nói bóng nói gió gì đó, hồi xưa mình cũng bị kiểu này, giờ thì khác, em ấy nói bóng nói gió mình cũng kệ, chẳng muốn hiểu, mình canh giờ, định 8h về, về nhà thì khoảng 8h30, nhưng em H cứ nhây ra, mình cũng ngại, mấy lần nói về, mà em ấy cứ nán lại, nói lung tung, nào là, muốn như ngày xưa, nào là cho mình cơ hội, mình cũng cười cười, coi là em nói giỡn, mình nóng ruột quá, muốn về quá, sau thì cũng về, chở em H, em H nhớ mình ghé vô siêu thị Co.op, em ấy muốn mua đồ, mình cũng nản lắm, nhưng ko biết từ chôi sao, mua xong, thì cũng 9h kém 10, mình đoán là về giờ này cũng ko kịp gặp em gia sư, nhưng cũng chạy thật nhanh, hi vọng gặp em ngay cửa, biết đâu có dịp nói chuyện hay đưa em về

Chạy hết sức,mình về tới thì khoảng 9h10, đang định quẹo vô bãi giữ xe của dân chung cư vì chỗ này vào cùng đường ra với người đi siêu thị, mình thấy cái dáng quen quen chạy ra, chiếc xe attila của em, mình toan gọi em, nhưng lại xuất hiện ý định đi theo, mình đợi em chạy trước, rồi phóng xe chạy theo, em gia sư phải nói là chạy rất nhanh, như người vội vã, em gia sư chạy mình đuổi theo , nhiều khúc tưởng như mất dấu em, khi mình thấy em rẽ vào 1 con đường, ko có tên, hồi xưa mình cũng đi đường này nhiều, con đường đó còn nhiều cây cối, và có bãi đất trống, nên vắng tanh, em quẹo vào , tự dưng em duỗi 2 chân, thẳng ra ngoài, em tinh nghịch, chạy chậm lại, nhưng vẫn nhanh, sau thì em quẹo hẳn vào con đường hẻm nhỏ, mình ko quẹo theo, vì mình nghĩ hẻm cụt, mình đứng đầu hẻm nhìn vào, thì em dừng lại ở ngôi nhà có cửa màu đen, em chạy vào nhà, mình nhìn em vào khuất , đang định về, thì có chiếc xe chạy vào, người chạy chiếc xe tay ga cũng trạc cỡ mình, vì hẻm vắng , nên chỉ có mình mình đứng đầu ngõ, anh ta chạy vào, mình tự dưng nghĩ biết đâu anh ta vào nhà em gia sư, mình đứng nán lại, ngoái vào , thì y như rằng, anh ta đậu ngay ở nhà em gia sư, nhưng ko dắt xe vào cửa, nếu là anh trai hay ng nhà, thì dắt xe vào, anh ta đậu xe ngoài cửa, mình rất tò mò, nên nán lại, đứng xem, đợi khoảng 15p thì thấy em gia sư đi ra, mình ko chắc lắm, vì lúc này, tóc em gia sư, ko cột mà xõa ra, tóc em ko ngắn như mình nghĩ, nó dài ngang vai, mà còn gợn gợn xoăn ở dưới, nhưng cái dáng vẫn là em ấy, mình nhìn em đội nón bảo hiểm, rồi leo lên xe, khi em và ng con trai đó chạy ra, mình nép vào, quay mặt vô, giả bộ như đang đi tiểu, khi em chạy ngang qua mình, mình bấn loạn, rồi chạy theo, nhìn em đằng sau, mình ko thể nhận ra, em mặc chiếc váy ngắn, ôm sát, tóc em xoăn, nhìn cầu kì, ra tới đường lớn thì mình thấy em, có chút trang điểm, nhìn em vẫn thế, vẫn ánh mắt đó, nhưng lại trên xe, một người khác, tay em vân vể điếu thuốc, còn 1 tay thì quàng ôm người đàn ông đó, phải nói,mình thất vọng tràn trề, chẳng còn gì nữa, mình vẫn đi theo em, cho tới khi em ghé vào quán cà phê bar trên đường TT, nhìn em vào, hình như có đám bạn, giờ này là gần 10h, em cũng còn ra đường, đi chơi, em gia sư của mình, sao lại thế, em nói không có người yêu, thế người đàn ông đó là ai, hôm nay mình đã có thể nhìn rõ hình xăm của em, nó nổi lên bởi làn da trắng, em mang đôi giày cao gót cao vút, nhọn hoắt, ko giống đôi giày màu trắng em hay mang, nhìn em cũng rất khác hình ành em gia sư hằng ngày của mình, mình thấy sự lừa dối, mà nghĩ ra, em cũng có là gì của mình đâu,t ừ lừa dối ko hợp, mà em cũng có lừa dối đâu, chán quá, mình định đi về, sau khi em đi khuất vào đám bạn, nhưng biết về nhà lại nóng ruột, nên mình cũng đi vào, quán khá đông, quán này mình biết, quán mới mở, có bar, bi-da, cà phê, và mấy em rất xinh, mình chọn 1 góc khá gần chỗ em ngồi, em hòa với đám bạn, mình ngối nấp sau gốc , mình nghĩ em ko đủ sự để ý để thấy mình, mà quán cũng khá tối, em ngối đối diện mình, chân bắt chéo, nhìn mặt cực lạnh lùng, ko thể nhận ra nổi, em ngậm điếu thuốc, chuyên nghiệp và sang trọng, người đàn ông đi cùng đốt thuốc cho em, em rít thuốc, hoàn toàn mất hình ảnh em gia sư ăn kẹo, mình quá ngạc nhiên, cái cách rít thuốc hoàn toàn chuyên nghiệp, ánh mắt em vô hồn, lạnh như băng, mình ko hiểu em đang sống như thế nào, đang cảm giác gì, mình cũng không thể lí giải những rắc rối của em, mình vẫn hi vọng, 1 chút, mơ hồ, mình tự nói, cũng là đi chơi thôi, dù hình ảnh em bây giờ rất khác, em đẹp kiêu kì, nhưng sự ngây thơ trong bộ đồ đen, ba lo đen của em gia sư vẫn làm mình nhớ, tự dưng, em ngồi ngay đó, mà mình lại nhớ em, em chẳng nói gì nhiều, thỉnh thoảng nhấp một ít rượu, thỉnh thoảng cười buồn, miệng thì vẫn rít thuốc, không ngờ có ngày mình bị đẩy vô hoàn cảnh này, buồn vô hạn, mình nt hỏi em, lại hi võng gì đấy. Cảm giác bây giờ trong mình, vô định và phấn khích
- em đang làm gì đó? hn ko gặp em, buồn. Mình nt
Bên kia mình thấy em lấy điện thoại ra khỏi chiếc túi nhỏ, em nhìn, em lại nhấp rượu, rít điếu thuốc , thả khói, em ngập trong làn khói, nhìn mơ hồ, mong manh, như sương, sau em cầm điện thoại nt, 1 tay điếu thuốc, 1 tay nhắn tin
- em đang đi chơi với bạn, hihi. Ít nhất thì em ko nói dối, mình lại có hi vọng,
- giờ này mà còn đi chơi hả em? em ko mệt àh. Mình rep
Em lại rít thuốc, đây là điếu thứ 2 rồi, mắt em vẫn mênh mông buồn
- giờ này mới bắt đầu vui mà anh, haha
- trời, em về sớm đi, khuya rồi, hihi. Mình nt, chẳng suy nghĩ đắn đo nhiều
- ko, tn vòn vẹn 1 chữ, đẩy mình về thực tại, em đang ngồi bên người đàn ông, cũng trạc cỡ mình, anh ta ăn mặc rất thời trang, anh ta cười với đám bạn suốt, chỉ em là tách ra, ngồi riêng biệt, trừ việc thỉnh thoảng là nhìn lơ đãng thì chẳng có gì, tay anh ta vẫn quàng ngang eo em, mình quá thất võng, định đứng lên đi về, thì không hiểu bên bàn em, có chuyện gì, mà thấy cả đám cười ngặt nghẽo, em thì mặt lạnh tanh, có chút gì oán hờn, em rít nốt điếu thuốc thứ 2, dập thuốc vào chiếc gạt tàn gần đó, em đứng dậy, bình thản, tát 1 cái vào mặt anh chàng đi cùng, mình hoàn toàn ko hiểu tại sao, đám bạn đang cười cợt, sững lại, im phăng phắc, mọi người trong quán đổ dồn về phía bàn đó, mình vẫn quan sát, rất khó hiểu

Anh chàng đi cùng đứng phắt dậy, ánh mắt có vẻ long lên, e đang đứng, cúi xuống, lại thêm 1 điếu thuốc, em nhấp nốt li rượu, đứng lên, nhìn anh ta bằng ánh mắt thách thức, anh ta đưa tay lên, định đánh trả, không gian trong quán bỗng im lạ kì, đám bạn ngồi như tương, anh ta, bỏ tay xuống, EM GIA SƯ cười, miệng hơi nhếch, xong em bỏ đi, dáng em xiêu vẹo, mình nhìn em bước ra, ngang qua mình, nhìn mặt em, vô hồn, mình nhìn em, dáng em vẫn cái mong manh đó

Thực chất, mình hoàn toàn ko hiểu, và cũng rất muốn hiểu, mình ko hiểu sao em lại thế, mình cũng ko hiểu, sao em lại có nhiều thứ,ko giống 1 cô giáo dạy kèm, hình xăm, thuốc lá, rượu, cả ánh mắt lạnh băng, vô hồn, mình ko hiểu ẩn khuất gì, em ra ngoài, mình tính tiền, định bụng đi theo, em bắt chiếc xe ôm, ngồi lên, anh chàng đi cùng, ko đuổi theo em, mình lại đi theo em, trời này lạnh rồi, cái lạnh sau mưa làm em co ro, trong khi chiếc váy quá ngắn, chẳng thấy giận, mà thấy thương, em quá tội nghiệp, hay mình tội nghiệp, mình đi theo, cho tới khi, em vào nhà, đi khuất vào trong, cánh cửa đen đóng lại, tự dưng chính mình thấy mênh mang, chẳng hiểu là gì

Mình nhắn cho em 1 tin nhắn

-Về sớm, ngủ ngoan đi nhok, em hư quá, anh đánh giờ, ngủ đi, đừng 1 chút mộng mị. Mình nt như thế, biết là ko nên nói nhiều, vì giờ, thứ em cần, là nghỉ ngơi, có lẽ thế

Ngày mai, mình sẽ có chầu nhậu với em, mình ko biết, sẽ đối mặt với em như thế nào, khi mình quá lăn tăn về con người đó, chẳng biết nên cư xử sao

-uhm, anh ngủ đi, nói nhiều quá )), em nhắn tin, mình quay xe về, cả đoạn đường ko dài, mình đi rất chậm, chẳng biết nghĩ gì, và nên nghĩ gì,chuyện này đến với mình quá đỗi ngạc nhiên, sao em ko thể giống em gia sư, sao em lại vậy, sao em quá nhiều bí ẩn, sao em chông chênh, sao mình lại thấy thương em, dù hình ảnh đó, ko hợp với mình, mình suy nghĩ nhiều, nhưng lại thôi, vì chẳng đi tới đâu

Xác định: tình cảm trong mình vẫn là thik, là thương, ko dám nói là yêu, mình quyết định, ko thể dừng lại, khi mình vẫn chưa hiểu rõ, mình sẽ chuẩn bị kĩ càng cho ngày mai, cho những thứ thuộc về em





Update 10

Sáng chủ nhật, mình dậy thật sớm, ko phải hẹn giờ, tự dưng mở mắt, chẳng ngủ nữa, tìm điện thoại, mình thường lướt facebook trên điện thoại, vớ đc cái điện thoại, thì thấy tin nhắn của em gia sư, thấy mừng, có chút gì hồi hộp, không biết em làm gì mà dậy sớm thế
- Chiều nay khi em tới siêu thị, em gọi anh nha, khoảng 5h30, em báo cho anh chuẩn bị, hihi . Mình nhìn thới gian nhận tin nhắn là 4h30 sáng, cách đây 1 tiếng rưỡi
- Em làm gì dậy sớm thế? Mà em cho địa chỉ , có gì anh tới đón . Mình muốn đàng hoàng biết nhà em. Mình nt thế, biết là em ko trả lời liền, mình dậy, đánh răng, định nấu mì ăn, thì có điện thoại gọi đến, là số của em gia sư, mình hồi hộp, đây là lần đầu em gọi cho mình, lúc này là 6h30, mình bắt máy
- Alo, anh nghe nè, mình trả lời, đầy hứng thú
- Ohm, anh cũng dậy sớm quá ha, vậy chiều nay hẹn gặp anh nha, em trả chầu nhậu cho xong, để anh đòi hoài, đồ ma đói
- Sáng sớm chửi anh rồi, em làm gì mà dậy sớm thế
- Thì ko muốn ngủ, thì thức, mà giờ em định đi ngủ, haha, hình như anh đang pha cà phê àh? Em hỏi, mình ngạc nhiên, thực chất mình đang nấu nước để nấu mì, đâu có cà phê gì
- Sao hỏi zậy?
- Mà đúng ko? Tại em nghe mùi cà phê, nên em đoán thế
- Sai rồi cô nương, anh đang nấu mì
- Ohm, thôi, anh pha cà phê đi, em qua uống, haha
- Ok ok, anh pha nè, em qua đi, nhanh nhanh. Mình noi
- Thôi, chém gió đủ rồi,em đi ngủ, chiều em tới, gọi anh, piiii piiii. Chữ pp em kéo dài ra, nghe rất dễ thương, giọng em trầm và nhẹ, có pha chút tinh nghịch
- Khoan, để anh qua rước đi, nhà em khu nào
- Muốn điều tra àh, haha, em muốn đi xe riêng, vậy hen, ăn ngon miệng, đồ ma đói
- Uhm, vậy em ngủ đi, ngủ ngon . Mình nói, mình đúng là đồ ko biết nói chuyện, mình đợi em tắt máy, nhưng đợi mấy giây, vẫn chưa thấy tắt,thì nghe giọng em gia sư nói
- Ko tắt máy đi, tốn tiền ng ta. Giọng em nói, giả bộ tức tối
- Sao em ko tắt, anh đợi em tắt mà
- Ohm, vậy để tắt trước thử, piiiii piiiiii. Em gia sư lại kéo dài chữ pp, mình nghe tiếng tít tít tít, thấy lòng vui hẳn, phấn chấn, mình quên mất hình ảnh em gia sư trong chiếc váy ngắn, mái tóc xoăn, rít thuốc, rồi nhà khói, mình nhớ em, hay cái cảm giác tựa tựa thế
Mình nấu mì, ăn xong, thì mẹ với thằng em dậy, hôm qua thằng em ngủ với mẹ, mẹ hỏi mình những câu quen thuộc, mình cũng trả lời những câu quen thuộc, vào phòng , đóng cửa thì nhận được tin nhắn rù đi ăn sáng của nhỏ H, mình bỏ qua, ko rep, cứ giả bộ như đang ngủ, mình thật ko còn chút hứng thú với nhỏ H.

Mình ko đọc nhật kí của em nữa, tự dưng mình muốn tự tìm hiểu, ít nhất là mình đang phấn khích với cuộc sống của em, hay về chính em,phần cũng sợ biết quá nhiều, đâm ra lăn tăn, vì thực chất, những thứ mình thấy, là bề ngoài, mình cũng đã quen em đủ lâu để mà hiểu đâu, mình linh cảm, em mong manh, em sợ, em tổn thương, nên em tỏ ra như con nhím, mình đoán thế, hay vi vọng thế
……
Từ 3h, mình đi tắm, tâm trạng hoàn toàn thoải mái, cuộc hẹn đầu tiên, mình ủi chiếc áo sơ mi, thật kĩ, thật phẳng, ý định là mặc với cái quần jean màu xanh đậm, mình ko biết em gia sư sẽ mặc gì, hơi tò mò, không biết em sẽ là hình ảnh tối hôm qua hay hình ảnh em gia mặc áo thun đen, quần jean, mang giày cao màu trắng và balo

Mình định xịt ít nước hoa, nhưng lại thôi, vì có đôi người ghét mùi nước hoa, thà ko có thì hơn, mình cẩn trọng, ko thừa, lần này định gây ấn tượng với em, không thể làm người yêu, thì vẫn thể làm bạn, trong mình xuất hiện suy nghĩ thế. Mình nhai 1 lượt 5 viên sing gum, ăn để tự tin chút, mình có vẻ lép vế quá

5h20, mình đã đứng sẵn ở bãi giữ xe, bắt đầu hồi hộp, nóng nóng
5h25, chuông điện thoại reo, em gia sư báo là đến rồi, kêu mình xuống, mình vội dắt xe ra, cà thẻ, làm mọi thứ nhanh hết mức, sợ em gia sư đợi lâu, mình có cảm giác hơi kiều lĩnh
Vừa chạy xe ra khỏi bãi giữ xe , đi thêm 1 đoạn, thì thấy em gia sư, đứng gần trước siêu thị, nhìn đằng sau, tóc em vẫn cột, cao hết mức, mình chạy lại, chào em, em cười, hôm nay nhìn em rất tươi tắn,có lẽ những thứ hôm qua là chuyện thường của em, hay em đã quen với nó.

Em mặc 1 chiếc áo dài dài, mặc quần bó và mang giày thể thao, chẳng phải em gia sư hàng ngày, cũng chẳng phải em gia sư rít thuốc ở quán bar:
- giờ mình đi đâu?, anh muốn nhậu gì,?
- Gì cũng đc, anh dễ nuôi lắm, haha.
- Ohm, vậy đi theo em. Em gia sư chạy trước, mình chạy theo, sau thì chạy song song, mình thần khấn trời đừng mưa, vừa khấn xong, mưa rơi lâm râm, em gia sư chạy 1 tay, 1 tay đưa ra, ngửa lên trời,
- Mưa rồi, em chạy nhanh đây, ráng mà theo, haha. Giọng em cười giòn tan, rồi tăng tốc, mình chạy theo, ko tin chiếc ex của mình chạy ko kịp em.
Em rẽ vào 1 con đường, cũng ko quá xa khu nhà mình, chạy thêm 1 đoạn, em dừng lại quán ốc, có lẽ là quán quen, thấy em cười với người giữ xe, mình cũng chạy vào, lấy thẻ giữ xe, em chọn 1 cái bàn ngay góc gần cuối của quán, quán giờ này chưa đông khách, mới vài người, mình và em gọi vài món ăn, em gọi khá nhiều món, em nói thik nhất là càng ghẹ rang muối, khi người phục vụ hỏi
- anh chị dùng nước gì?
- Anh uống gì? Nước ngọt nha, hihi, em quay sang hỏi mình, mình định bụng cho việc uống bia, nhưng mình vẫn muốn em uống nước ngọt, mình muốn có cơ hội nói chuyện với em nhiều hơn
- Uhm, cũng được, em uống gì, kêu thèm bia mà
- Thì anh uống nước ngọt đi, để bụng mà ăn, em uống bia,hihi. Rồi em quay sang người phục vụ
- Cho em 5 chai bia, với…., em đang định gọi nước ngọt cho mình, mình vội nói
- Lấy tạm vậy đi anh, anh phục vụ bỏ đi, mình nói
- Anh cũng muốn uống bia, tưởng em ko dám uống, nên cho em uống nước ngọt, haha. Mình lại bắt đầu ngại,
Trong khi đợi đồ ăn, bia thì đã mang lên, em khui, rồi rót cho mình và em, em gia sư nói
-100% ha, em nháy mắt,
-thôi anh chưa ăn, đang đói. Mình uống ko giỏi, cũng sợ hết biết trời trăng, khi chưa nói, chưa biết gì về em, nên khất
- đúng là đồ ma đói, em nói, cười, rồi em cầm li, uống, hoàn toàn ko có chút nhăn mặt, em có vẻ đã từng uống rất nhiều bia, em uống hết nửa li, người phục vụ bưng đồ ăn ra, em vội lấy càng ghẹ ăn, ăn rất ngon lành, mình nhìn em, em đơ ra, nhìn lại mình,
-chưa thấy ng đẹp ăn bao h àh? Em nháy mắt, tiếp tục ăn
- ohm, giờ thì em mới là ma đói đó, haha, mình cũng bắt đầu ăn, em ăn ko hề e dè như những cô gái mình từng gặp, họ thường ăn ít, và ngồi nhìn, thường e thẹn, em thì ăn, ko hề ngại, dù lần đầu mình và em gặp mặt, em làm mình thấy thoải mái, em ăn xong cái càng ghẹ,tốc độ chóng mặt, em than cay, uống tiếp bia, kêu ngon, rồi thì ăn tiếp
- tuần sau đi học rồi, chán quá, em vừa ăn, vừa than
- ủa, em nghỉ hè ít vậy?, mình hỏi
-học kì 3 anh, năm nay trường đẻ ra học kì 3 nữa, hic, em còn chưa kịp đi nha trang, định tuần sau xin mẹ anh nghỉ rồi đi
- cúp học đi, em chắc cúp nhiều rồi, haha, mình nói
- uhm, em định thế, em thèm biển quá, em nói, lại rót thêm bia, em có kiểu lạ là, em khui hết 1 lượt 5 chai bia, mình hỏi, thì em nói là khui vậy để tiếc tiền mà ráng uống hết, mình lại hỏi sao phải vậy, em kêu, thik vậy, rồi cười thành tiếng.
- Khi nào em đi, cho anh đi nhá, mình nói, vẫn đang ăn, mình hơi đói
- em định đi 1 mình mà, theo làm gì, em ko có tiền nuôi ma đói như anh. Lúc này khi càng ghẹ vơi đi, em chuyển qua món ngêu
- trời, để anh nuôi em luôn, dễ mà . Tự dưng mình buột miệng thế, nói ra lại muốn rút lại, tự dưng sợ đụng chạm gì đó, em lại uống bia, nãy giờ, mình mới nhấp 2 ngụm, em thì rót được 3 li, em hoàn toàn ko ép mình uống, mình có cảm giác, em muốn uống, như kẻ khát lắm
- uhm, tốt quá, mai mốt em đào mỏ nhà anh, em ăn hết tiền nhà anh, đừng có mà khóc, haha. Mình ngạc nhiên khi em nói thế, hơi sỗ sàng, nhưng giọng điệu mang vẻ bất cần. Mình cũng cười, em lại ăn tiếp, vừa ăn vừa uống liên tục, mình nghi ngờ bao tử em ko có đáy?
- em uống ít thôi, lát còn chạy xe về mà. Mình thấy lo, nên dặn em
- thôi, em đang vui, đừng nói nhiều. Em nói câu ấy, mình tự dưng nổi cáu, có vẻ em coi thường mình, mình im luôn, uống cạn li bia, chẳng nghĩ gì,
- anh thương em àh, em hỏi, mình ngạc nhiên, lúc này thì mặt em đỏ ửng, ko phải do ngại như mình mấy lần trước, mà do bia, nhưng em chưa say, mình nghĩ thế, mình em nãy giờ uống hết 4 chai, tửu lượng của em khá quá, mình có càm giác như bị nắm thóp khi nghe em hỏi thế
- hả? sao hỏi vậy?
- em đoán thế, mà đúng ko, em vừa ăn vừa nói, ngước lên nhìn mình
- đúng, anh thương em mà,haha. Mình nói đại,bắt đầu bấn loạn,
-hahahaha, em biết ngay mà,
- em tự tin quá, anh thương em như em gái mà, mình định nói thế, lại sợ lỡ nói thế, sau này khó nói yêu em, mình đánh bài chuồn, kêu đi toilet, định vào đó bình tĩnh đã, nói quá, mất khôn, nói loạn lên rồi lung tung thì coi như hết
- anh đi toilet nha , mình đứng lên,
- ok, ok, em nói, mình đi vào, toilet ở đây dơ quá, mình vào, đóng cửa, đứng tần ngần, định đợi 5p thì đi ra, mà hôi quá, nên mình ra luôn, có chút men, hình như thấy bớt lo hơn
Mình ra tới nơi, thì có ông lão già mời em mua vé số, em lắc đầu, ông lão bỏ đi, em nghĩ sao, gọi lại, em mua 2 tờ, mà đưa 50k, kêu khỏi thối, ông lão lí nhí cám ơn, thì mình thấy em mở cặp, em đưa cho ông cả nắm kẹo, thứ kẹo ko phải loại em hay ăn, em nói gì đấy, nhỏ quá mình ko nghe rõ, ông lão cười, cám ơn, rồi bỏ đi.
Mình rất bất ngờ về hành động này, mình lại nhìn em đằng sau, em lại uống bia, mình điên điên có cảm giác muốn ôm em, nhưng chắc là ko dám. Mình quay trở lại bàn , cười, li bia của mình, được rót đầy, mình cầm li, uống cạn, lại thấy phấn khích, muốn uống để có can đảm nói chuyện, em đã ngưng ăn, gương mặt em tư lự, em nhìn xa xăm, trên bàn thì thấy đã có 5 chai bia mới , đều đã khui hết, mình cũng ngưng ăn, thì em nói
- ăn đi, bỏ uổng, tốn tiền, em ăn nhiều quá, hết ăn nổi rồi,
- em có vè sầu đời, mình nhìn 5 chai bia trên bàn, nói, bia đúng hiệu nghiệm, mình nói đại, chẳng chút đắn đo
- ohm , thế àh, đừng tỏ ra hiểu người khác. Em nói, bắt đầu đanh đá, mình nghĩ em say. Đã thế, mình quyết định đanh đá theo, bất cần theo
- ko đúng mới lạ, haha. Mình nói, khiêu khích em, bữa hôm nay, mình định là chỉ nói chuyện qua loa, ai ngờ, bia vào, tự dưng nói đại, lúc ấy ko suy nghĩ
- uhm , đúng, đời có gì vui, toàn hứa lèo, toàn gạt người, gạt mình, anh cũng thế thôi, chả hơn gì, em lại cười, ngặt nghẽo, nhìn em, mình lại thấy thương, em say rồi, chai bia thứ 8 đã hết
- em biết gì về anh mà nói, mình nói, cũng bắt đầu tức
- sao ko biết, này nhá, thấy hợp mắt, nt, làm quen, cưa cẩm, lên giường, hứa hẹn, xong, nào là chia tay để tốt cho cả hai, nào là anh thương em nên mới vậy, Em nói, dứ dứ li bia vào mình
- ko đúng àh, ko đúng àh, rồi em lại cười, lại thảm hại, mình im lặng, em giờ chẳng giống con cáo già, cũng ko giống em gia sư, em giờ, nhìn lạ, đáng thương , và mình thương,nhiều thật nhiều
- về thôi, em say rồi đó, mình ko muốn em nói nhiều, vì sợ em sẽ ngại, sẽ chẳng dám gặp mình nữa
- giờ này đã về áh,em nói Mình nhìn đồng hồ, khi đó là 9h, thời gian qua nhanh hơn mình nghĩ
- ohm , thôi, trai ngoan, àh, mà nè, đừng có thik tui, tui dặn trước đó, coi chừng tui đem anh làm trò chơi, em nói, ánh mắt buồn hẳn, tới đây, thì mình lại nghĩ ,em chưa say, thật sự, em chưa say, em mượn bia, để nói, để cảnh báo mình gì đấy, mình linh cảm thế
Mình đòi về, ko muốn em nói nữa……

p/s: mình tạm viết tới đây, vì muốn up liền cho mấy bác tham khảo, khúc sau, có nhiều chuyện rất ngạc nhiên xảy ra, giờ mình viết,sáng mai sẽ up liền, mong các bác thông cảm, mình cũng đang mệt



Update 11

Khi mình đòi về ko muốn em nói nữa, thật tình cũng rất muốn nghe, nhưng sợ em nói quá, bữa gặp sau, em sẽ ngại, sẽ ko dám gặp mình, mà mình thì rất muốn gặp em
- về thôi, để anh chở em về, lát quay lại lấy xe . Mình gọi người phục vụ kêu tính tiền, thì ng phục vụ nói em gia sư trả rồi, em trả lúc mình đi toilet, chắc em dự tính mình sẽ say, hay sẽ giả vờ say
- thôi đi, anh về trước đi, trai ngoan, em lại uống bia, mình giằng ra, muốn em về, hoàn toàn nghiêm túc
- đứng lên, đi về, nhanh, Em ngước lên nhìn mình, ánh mắt đầy thách thức
- anh lấy tư cách gì, mà nói tui, biến, biến, bấm nhanh, haha, Trông em đáng thương hơn đáng giận, em nói, rồi vội bụm miệng, quàng chạy ra ngoài, ngay gốc cây, em nôn thốc nôn tháo, rồi em ngồi thụp xuống, mình hoàn toàn chưa bao giờ thích kiểu con gái này, nhưng thấy em, mình hoàn toàn có cảm giác chấp nhận, cảm thông, cam tâm tình nguyện, mình vỗ lưng em, em ngồi đó, mình vào trong, định kiếm khăn giấy hay thứ gì đó có thể lau cho em, quán có bán khăn lạnh, nhưng mình nghĩ lại, em hay để khăn giấy trong cặp, mình mở cặp em ra xem,ko biết lúc đó sao lại làm thế, mình kiếm khăn giấy, cặp em rất lộn xộn, có cả quyển nhật kí, 1 chiếc gương, 1 cây son môi, cây kẹo, vài cục kẹo nằm lung tung trong cặp,có cả chiếc máy tính em hay cho thằng em mình mượn, chắc hẳn em ít soạn lại cặp, hay những thứ đó, lúc nào em cũng mang bên người, mình tìm mãi mới kiếm được xấp khăn giấy, mình đeo cặp em, rồi ra ngoài, lau cho em , mình đang lau, thì em nói
- Sao tui sống như vậy ha? tui cũng oán ghét chính tui lắm, nhưng lần quần quài, tui ko thoát ra được, ha ha ha, em nhấc nhấc mặt, khá xấc xược
- đứng lên, về thôi
Mình lôi em đứng dậy, ra ngoài xe, mình gửi lại chiếc ex của mình, mình chở em về bằng chiếc attila của em, hỏi em, địa chỉ nhà ở đâu, dù mình biết nhà em, nhưng mình sợ em biết mình theo dõi, lại phiền thêm, mà biết đâu, em giả say???
- địa chỉ nhà tui áh? heaven, em chỉ lên trời, rồi cười ngặt nghẽo, mình để em ngồi sau, dựa vào mình, mùi của em, của men bia, của cả mùi thức ăn, trộn lẫn, nhưng nghe vẫn ấm, mình chạy rất chậm, sợ em ngã, em gác đầu lên vai mình, hình như mắt đã nhắm
- hát đi, hát tui nghe đi, anh trai ngoan, mình nghe em thì thào nói thế, đang định hỏi em muốn nghe bài nào, giờ chỉ muốn chiều em, chẳng muốn phân bua, mình chưa từng hát riêng cho 1 ai đó nghe
- hồi tui học cấp 3, tui từng mơ mộng ai đó hát cho tui nghe bài Kathy, vừa hát vừa đàn, vào sinh nhật thứ 18, tui sẽ yêu ng đó suốt đời, giọng em vẫn thì thào. Nghe em nói thế, mình bắt đầu hát
" chiều nắng đường nắng....." , hát ngẫu nhiên, trên vai mình rung rung, thì ra em đang gật gật theo giọng mình hát, em thiu thiu ngủ, ngoan ngoãn như mèo con. Mình chạy thật chậm, khi gần tới nhà em, mình chạy thêm 1 vòng, muốn để em ngủ như mèo con, muốn em gác đầu trên vai mình, vai ko có cảm giác mỏi, nếu yêu là vậy, có lẽ mình yêu, mà ko chắc??? quá sớm để nói gì đó tương đương thế
Mình chở em về nhà, ngôi nhà có cánh cửa màu đen, mình bấm chuông cửa, đợi 1 lát thì có ng phụ nữ trung niên đi ra, dáng người to mập, mình đoán là mẹ của em gia sư, vừa nhìn thấy em gia sư ngồi sau lưng mình, bác ấy vội chạy ra, mình chạy xe vô sân, bác ấy giúp mình đỡ em gia sư xuống, đem vào bộ ghế salon để gần đấy. Mình nhìn nhà em, nhà em có kiểu kiến trúc cũ, nhà 2 tầng lầu, trước sân có mấy chậu hoa giấy, trong nhà mọi thứ mang cái màu cũ cũ, nhưng cũng khá đầy đủ, mình hơi ngạc nhiên là ng phụ nữ mình nghĩ mẽ em gia sư, bác ấy làm mọi thứ, có vẻ quen với việc em gia sư về nhà mà say khướt
- cám ơn con nha, giờ con đi bằng gì, lúc mình lớ ngớ, bác ấy đã rót li nước mời mình, em gia sư giờ nằm, người em như nhỏ lại, yếu ớt
- dạ, con định ra đón xe ôm, Mình nói
- ừa, phiền con quá, để bác gửi tiền xe ôm, bác ấy nói, vào trong cầm tờ 100k đưa cho mình,tất nhiên mình ko lấy, mình chào bác,ra cửa, toan về, thì có chiếc xe chạy vào, chiếc xe tay ga hôm qua, mình đứng sững lại, rồi quyết định , ở lại, mình vào nhà, thản nhiên ngồi xuống, thản nhiên cầm li nước khi nãy uống, bác mẹ em gia sư thì đang lọ mọ pha nước chanh cho em gia sư, ở bác ấy có cái cam chịu, chịu đựng
Thằng con trai đi xe tay ga, cũng bước vào, hắn cũng ngồi, hắn nhìn mình, rất xấc xược, nhưng ko hỏi gì, mẹ em gia sư cũng vừa ra, tay cầm li nước chanh, thấy hắn, có vẻ bác ấy không hài lòng, đặt li nước chanh xuống, em gia sư vẫn nằm, ngủ rất ngon
- anh tới có việc gì? nhà tôi ko tiếp anh. Bác ấy nói, mình đâm hoảng, sợ mình cũng bị đuổi lây
-dạ, con tới gặp Linh, hắn ta nói, có vẻ hơi sợ
-uhm, vậy về đi, bữa khác tới, nó ngủ rồi. Có vẻ không thik nhưng bác ấy vẫn rất lịch sự, hắn ta nhìn em gia sư, rồi lại bước ra, cũng kịp quăng cho mình ánh mắt ko ưa, hắn lên xe, rú ga, vút đi, mình cũng an tâm, uống hết li nước, đứng lên định đi về, để em gia sư với bác nghỉ ngơi...
- chào bác con về
-ohm, cám ơn con nha, về cẩn thận. Mình bước ra, qua tới cửa màu đen, thì lại có 1 chiếc xe chạy vào, nhìn quen quen, nếu mình đoán ko lầm thì chị em gia sư, chị này làm chung công ty với mẹ mình, có lẽ cũng biết mình, vì chị ấy từng tới nhà mình ăn liên hoan gì đó, chị ấy kịp nhìn thấy mình, sau vài giây ngạc nhiên, thì chị ấy cười, mình gật đầu chào, và cười lại
- ủa, T phải hok? em tới có gì à?, chị ấy vừa dựng xe, vừa hỏi mình
- dạ, em đưa Linh về đó chị, chị ấy liền nhìn vào nhà, lắc đầu, có vẻ hiểu, chị ấy mời mình vào nhà tiếp, nói với bác gái
- con của chị H trên công ty đó mẹ, bác gái uhm, uhm, thế àh, rồi bác dìu em gia sư vào trong, em ấy lại ủ rũ, giờ thì giống con chuột bị ướt, cứ co ro

Theo mình biết thì em gia sư được chị của mình giới thiệu cho mẹ mình, khi mẹ mình nói là cần tìm gia sư cho thằng em. Điều lạ là nãy giờ mình ko thấy ba của em gia sư, có thể đi làm muộn hay đi đâu chưa về.
Chị ấy hỏi mỉnh mấy câu, sao gặp, sao chở về, rồi chị ấy, cũng có vẻ quen lắm, chị ấy chỉ nói 1 câu mà mình hoàn toàn lăn tăn, những câu nói của chị ấy, hoàn toàn ko có 1 chút giận em gia sư, chỉ là buồn, cho tới câu nói
- Tội nghiệp nó lắm,bị hiếp... thì chị thờ dài, vừa ấy thì mẹ em gia sư ra, tỏ ý không muốn chị ấy nói nữa, mình cũng tò mò, nhưng cũng biết ý mà đứng dậy, xin phép về

Mình quay lại quán, lấy xe, rồi về, mình chắc mẩm ko phải em gia sư cố ý để quên cuổn nhật kí, mình linh cảm thế, với tip người như em, chắc ko dùng chiêu đó, nếu muốn , mình nghĩ, em hoàn toàn có thể hạ gục mình, ko cần quyển nhật kí. Mọi thứ như 1 vở kịch, mình bị đẩy vào,hay tự nguyện bước vào, mọi thứ diễn ra nhanh, hơn cả mình có thể tưởng tượng hay suy nghĩ, mong là em say, và em có thể quên hết hôm nay, mình lại gặp em, có thể tự nhiên, về nhà, mình vì quá lăn tăn về cái chữ HIẾP, mình đâm ra nghi ngại, đâm ra lo cho em gia sư, theo mẹ mình từng nói, chị của em gia sư làm việc tốt, nhưng khá le te, muốn gì nói đó, ít ý tứ, mình định bụng khi nào gặp chị, hỏi, có lẽ chị cũng có thiện cảm với mình
Mình là kẻ nhút nhát, ít nhất khi với em, nhưng bây giờ, mình hoàn toàn liều lĩnh, mình càng ngày càng tò mò về em gia sư, mình cũng nghĩ đơn thuần là em thất tình, rồi như thế, nhưng hình như, mọi thứ ko đơn giản thế, mình tự hỏi, sao cái thứ tình cảm, tạm cho là yêu, đang nồng cháy trong mình, lại từ 1 cô gái, phức tạp như thế, em giống như khối rubic , nhiều mặt, mình ko thể lường, ko thể đoán, cũng ko thể tưởng tượng, mình nhớ lại, trên đoạn đường đi, em có nói 1 câu, lặp lại nhiều lần
- anh là gió, và vì là gió, nên xa rồi

Sadlove123
24-01-16, 01:09 PM
Update 12

Sáng thứ 2, lại 1 tuần mới bắt đầu, mình thức dậy, đầu hơi nhức, mình kiếm điện thoại theo thói quen,mong nhận được tin nhắn của em gia sư, có cảm giác nhớ em gia sư, điện thoại đúng là có tin nhắn, nhưng ko phải của em gia sư, 1 tin nhắn trách móc, 1 tin nhắn chúc ngủ ngon với 1 tin nhắn chúc ngày mới, đều là của nhỏ H, mình ko rep lại, vì lười, và ko tìm thấy lí do gì để nhắn lại, ko chút hứng thú, mình quyết định nhắn cho em gia sư 1 tin, thực chất, ko biết nên nói gì, mà in lặng càng ko tốt. Nên mình định nhắn tin, đang nt, thì có điện thoại, sdt lạ gọi tới, mình đợi vài 3 hồi chuông rồi bắt máy
-ALo, mình nói, lúc này vừa nói vừa mở laptop
-Phải số điện thoại của T ko?, giọng 1 người phụ nữ, hơi lạ
-Phải ạh, mình trả lời, ko biết ai gọi
-Chị là chị Q nè, làm chung công ty với mẹ em đó, hôm qua có nc đó
- ohm, dạ, em chào chị, có việc gì không chị. Mình hỏi, không biết sao chị biết sđt của mình,và sao phải gọi cho mình, có việc gì đâu, mình hơi lo
-àh , ko có gì, chuyện hwa em đừng nói ai nha,
-chuyện gì chị? Mình lờ mờ là cái chuyện chữ Hiếp, nhưng ko chắc lắm, theo lí thì chị ta ko nên gọi cho mình, thường người ta rất ngại khi đá động những chuyện ấy, không hiểu chị ta có ý gì
-chuyện hôm qua chị lỡ buột miệng nói đó, em quên đi giúp chị, chị lỡ miệng, em đừng nói gì trước mặt L nha. Chị ấy nói, giọng điệu nhanh nhẹn, tự dưng mình linh cảm, chị ko tốt, cảm nhận thế thôi, âm vực trong câu nói của chị, đều đều, ko tỏ ra buồn hay lo lắng
- dạ, em biết mà, chị yên tâm, Mình nói, trong lòng đâm lo lắng, khó hiểu

Cái chữ Hiếp mà hôm qua chị nói, mình nghĩ là buột miệng, sau về nhà, nghĩ lại, thì hình như ko phải thế, vì 1 người dù có thẳng thắn, và vô tư chừng nào, ng ta vẫn có điểm dừng, nhất là chuyện ảnh hưởng như thế tới đứa em duy nhất, và đáng thương, chị nói, ko hết câu, nhưng nó cũng đủ để người ta hiểu về nghĩa, nếu đó là 1 âm mưu gì đó, thì tại sao phải vậy, mình ko phải 1 người có tiền, nhà mình sống cũng ổn, ko phải là giàu có gì nhiều, em gia sư thì hoàn toàn có thể quên đi chuyện gì trong quá khứ, để kiếm 1 chàng nào giàu có, như anh chàng hôm trước, bảnh bao và giàu có. Mình biết nghi ngờ chị ấy là ko đúng, vì đã biết gì đâu, toàn là vô căn cứ, nhưng tại, trong mình, có cảm giác đó, mình lo cho em gia sư.

Mình tiếp tục nhắn tin cho em gia sư : " hn em có đi học ko? em đang làm gì?" mình nt , cố làm bình thường mọi thứ, mình nghĩ, tốt nhất trong lúc này là vậy, đợi lâu, cũng ko có tin nhắn trả lời...

Tới trưa thì mẹ mình về nhà ăn cơm, thường mẹ ngày nào cũng về, mẹ về nghỉ tới 1h mới đi, mình đã nấu cơm sẵn, còn thức ăn, mẹ thường mua về, mình nảy ý định dò hỏi mẹ, nhưng sợ mẹ nghi, nên cố gắng cân nhắc, nói về mẹ mình, mẹ mình cũng như những người phụ nữ khác, thích nói chuyện, và bán tán chuyện, ko phải với mình, mà với mấy người bạn, chủ nhật, nếu ko đưa thằng em về nội, thì mẹ mình thường có 1,2 người bạn tới chơi, trò chuyện
- hôm qua đi chơi, gặp chị Q công ty mẹ đó
- mày đi đâu, mẹ bắt liền
- thì đi chơi, thấy chị ấy trên đường, vô tình gặp, mình nói, lùa cơm vào miệng và sợ mẹ nghi
-uhm, mẹ ăn tiếp, ko nói, gì, mình xốn quá, nên nói tiếp
- chị đó còn làm công ty mẹ ko? Mình giả vờ
- còn, nó là chị con Linh đó, mẹ nói, nghĩ mình chưa biết, mẹ có tật nói đi nói lại, nhiều chuyện, mẹ nói cả mấy chục lần
-ohm , vậy hả. Mình giả bộ theo,
- có thấy giống đâu ta, mình nói, ăn cơm liên tục
- chị em ruột đâu mà giống. mẹ vừa nhai, vừa xem phim , vừa nói, mình sững người, trời, hôm nay còn thêm chuyện này nữa
- hả? sao mới kêu là chị em mà? mình hỏi, tỏ ra hết sức, hết sức bình tĩnh, ko quá quan tâm
- con Linh nghe nói là con nuôi . Mẹ mình nói, mình hết hồn, mình ko thể tin nổi, em gia sư lại có thân phận tội nghiệp như thế
- nhưng con Q nói, là con riêng của ba nó,mẹ mình nói tiếp mình lại ngạc nhiên, thiếu điều há hốc miệng
- trời, rắc rồi dữ, mình tự dưng nóng ruột, và lo lo, nhưng vẫn tỏ ra, nghe như nghe chuyện thôi. Mình nghe mẹ nói thế, hiểu phần nào, hình như chị Q ko thik em gia sư, ít nhất cũng có ganh tị, cho chị và cho mẹ chị, em gia sư ở nhà đó, hôm qua , mình ko thấy ba em, tự hỏi, ko biết em có bị ngược đãi ko? nhưng cũng an tâm , khi thứ mình chứng kiến hôm qua, là mẹ em gia sư rất ân cần , chăm sóc con, nhưng trái tim non nớt, của 1 cô gái, như em gia sư,hình như tổn thương quá nhiều, hay có sự thật nào đó. Mình đang lăn tăn, rồi tự tát vào mặt, suy nghĩ viển vông như trong chuyện, làm gì phức tạp thế, nhưng cũng thấy, những thứ mình gặp bữa giờ, từ khi gặp em gia sư, thì cũng đủ li kì, như 1 câu chuyện, nên mình cho phép bản thân, tưởng tượng xa tí

Mẹ mình ăn xong, đứng lên, bỏ vào phòng, mình chưa kịp nói gì thêm, cứ ngồi đó mà thẫn thờ suy nghĩ, nếu linh cảm của mình đúng, thị chị em gia sư sẽ rất dễ dàng nói, khi mình hỏi chị ấy, nhất là sáng nay, chị ấy gọi cho mình, mình sẽ tìm cớ, hỏi chuyện chị ấy, nhưng ko biết là sẽ lấy lí do gì, mình để đó đã,tính sau.

Sadlove123
24-01-16, 01:38 PM
Update 13

Khi mình ăn cơm xong thì nhận được tin nhắn của em gia sư,
- helu, hn em ko đi hoc, mới ngủ dậy, hihi, lúc này là hơn 12h
- ohm, ngủ kinh khủng thế, em ăn gì chưa?
- Chưa, z cũng hỏi, mới ngủ dậy mà, hwa anh zui ko? Em gia sư hỏi
- Zui , em zui ko? Mình hỏi, lo lắng em nhớ chuyện hôm qua, hi vọng em say mà quên đi
- Zui, mà em say quá, quên hết lun, mà sao biết nhà em vậy?. Mình ko biết nên trả lời sao, nên nói đại
- Thì em nói mà, em đọc địa chỉ đó, quên rồi àh. Mình nói mà run, sợ em gia sư giả say, coi như toi
- Ohm, vậy hả, quên mất rồi, chắc em lại nói lảm nhàm hả? .em hỏi
- ko, có gì đâu, sao hn ko đi học? Mình ráng đánh trống lảng qua chuyện khác
- mai mới đi mà, tuần học 3 ngày àh, hè mà học nhiều, chết quá ><!
- Àh, tối nay anh cũng phải học anh văn nè, cũng ngán. Mình nói cho qua
- Xạo quá, đi chơi với ny , làm gì mà có đi học,tuần trước thấy anh ở nhà mà. Mối quan hệ giữa anh trai của học trò và cô gia sư, mình thấy có vẻ thân thiện hơn
- Anh làm gì có người yêu, ế quá luôn nè, haha
- Uhm, hihi, em đi tắm, nc sau nha, pp. Lần nào cũng thế, cứ nhắn tin đôi ba tin nhắn là em lại đi đâu đó
Nãy mình nói đại là tối nay học anh văn, nhưng rồi quyết định,tối nay ở nhà và giả vờ là thầy cho nghĩ, nếu em gia sư hỏi, cái may là em gia sư hình như quên hết chuyện hôm qua, hay ít nhất em gia sư giả bộ quên, chắc cũng muốn bình thường, có lẽ em cũng ngại, mình lại nhớ tới ánh mắt em tối qua, nó buồn, có cái gì sâu thẳm lắm, không hiểu chuyện gì đã xảy ra với em…

Về tình cảm của mình, mình ko nghĩ đó là lòng thương hại, vì thương hại 1 ai đó ko phải là quyền của mình, mình ko có quyền đó, trong đời, chưa chắc ai đáng thương hơn ai, mình hoàn toàn ko thương hại em, đó chỉ là tình càm trong mình, có chút xáo trộn, ngay từ lần đầu gặp em gia sư, tình cảm ấy là thương, là yêu, là thích, là muốn che chở cho người đó, muốn ở bên người đó, hoàn toàn cam tâm tình nguyện, mình ko dám chắc về cái gọi là tình yêu mãi mãi, vì nó ko tồn tại, mình cũng ko thể biết mình của ngày mai, của tháng sau, năm sau, hay hàng năm sau, sẽ như thế nào, tình cảm dành cho em gia sư, có còn nguyên vẹn hay ko, mình ko dám chắc, ko phải vì hiện tại yêu thương ít hơn người khác, mà vì, mình muốn, đơn giàn, là đươc yêu em, hiểu em, ít nhất là thế, trong lúc này.

Mình nghĩ việc mình có thể làm là, bên cạnh em, khi em cần, quá khứ của em, mình tò mò, nhưng ko quá khắt khe, nó là chuyện đã qua, có thể là 1 tai nạn, đó thuộc về em, nếu mình yêu, mình sẽ yêu mọi thứ thuộc về em.
….
( có 1 vozer tặng em gia sư câu này , mình nhớ ko ro: đời ko phải bi kịch, em cũng ko bi tình, chỉ làm em rất cô đơn và cũng vô cùng đơn độc, mình tìm để quote lại, mà hoài ko ra, của bạn từ nick kiyeusu thì phải, cám ơn bạn !)

Ở 1 trang trong quyển nhật kí của em, có ghi câu này
- Tôi ước tôi tôi trở nên vô tri vô giác, cái cảm giác ở trong tôi mãi mênh mông, tôi nhìn mọi thứ, có chút nơi nào dành cho tôi, cái người mà tôi nghĩ, là chiếc phao, cũng đã ko còn nữa, tôi thì ko biết bơi, cái nghẹt thở, đơn độc, trong căn nhà này, trong cuộc đời này, tàn nhẫn thật.

Em gia sư đối với mình, ban đầu là 1 cô gái xinh xắn, hay cười, sau em thành người phụ nữ, vô cùng phức tạp, em có quá nhiều ẩn khúc, khi mình quá đặt niềm tin vào thứ gì đó, thường sẽ ít nhiều mang lại cảm giác hụt hẫng, có thể, sau nỗi đau nào đó, em dặn lòng, đừng tin nữa, đừng băn khoăn nữa, nhưng vì ko có người để tin tưởng, em trở nên đơn độc, trơ trọi và càng tổn thương, mình quen em mới vài ngày, ko hiểu quá rõ, mình cũng ko giỏi đánh giá 1 con người, mình chỉ thấy, em tỏ ra hoạt bát,nhưng em lại quá e dè, trước tình cảm của 1 ai đó, tất nhiên là do em sợ, em muốn yêu, em cần được 1 ai đó yêu, nhưng em ko dám thử, em ko dám tin, đơn độc càng thêm đơn độc

Mình thì, 1 kẻ vô danh tiểu tốt, đang ăn bám cha mẹ, mình đã hỏi bản thân, thứ mình nên làm cho em gia sư là gì, mình nghĩ, nên che chở em, yêu thương em, sau, nghĩ lại, thực ra, ko phải vậy, thứ mình đang làm, đang tìm hiểu, đang cố gắng che chở và yêu thương em , là vì mình, vì trái tim mình muốn thế , mình hoàn toàn ghét rắc rối, nhưng vì bản thân mình, vì cái gọi là định mệnh, mình tiếp tục, đi, về phía trước, ít nhất, còn có thể, nhìn thấy em, đơn giản vậy thôi


Khi mình thức dậy, thì em gia sư đang dạy toán cho thằng em, mình nằm trên giường, nhìn về phía em, 1 góc nhìn nghiêng, lại mặc 1 chiếc áo đen, hôm nay em xõa tóc, mái tóc thẳng dài, buông tới giữa lưng thì dừng, nhìn em nữ tính, lại là em gia sư ngày đầu mình biết, mình ho vài tiếng, rồi ngồi dậy, em quay sang, nhìn mình, lại cười. Lần thứ 2 bị hớp hồn, bởi 1 người và 1 nụ cười cũ, thêm 1 lần nữa, mình lại run, hôm qua nhậu với em, hoàn toàn ko có run, hôm nay, nhìn em cười, lại run, mình cười, bước xuống giường, đi vào toilet đánh răng, khi ra ngoài, thì thằng em đã chạy đâu mất, em ngồi đó, 1 mình, mình bước lại gần
- tuấn đâu em? ,mình nhìn dáo dác
- nó kêu đi toilet anh? Em nói, nhẹ nhàng như mây
- ohm, anh ko thấy. Mình định hỏi em hôm qua uống bia nhiều, có nhức đầu ko, nhưng sợ đá động tới chuyện tối hôm qua quá, nên thôi. Mình đang ngồi chỗ ngồi của thằng Tuấn, tức là bên cạnh em, tự dựng có ý nghĩ, phải là thằng Tuấn 1 ngày, được ngồi cạnh em, ở em gia sư, có 1 mùi hương riêng, hình như mùi của tóc, nghe rất thơm.
Em gia sư lúc này đang ngồi vẽ lung tung, cả 2 đều im lặng, hơi ngộp, may sao,thằng Tuấn chạy vào, mình định đứng lên trả chỗ cho nó, thì mẹ mình cũng vào, mẹ mình nói với em gia sư
- em cho thằng Tuấn nghỉ nha, chị chở nó qua nội nó.
- Ohm, dạ, em nói,cười, thằng Tuấn thì hí hửng, mẹ mình thì cười cười, rồi đi ra ngoài, thằng Tuấn liền đi theo mẹ sau khi goodbye cô giáo, mình thắc mắc sao hôm nay mẹ cho nó về nội, sau khi tối khuya, mình hỏi mẹ, thì mới biết, hôm nay là ngày cưới của mẹ, mẹ mình chắc ko quan tâm, có khi còn quên béng, nhưng thằng Tuấn hay nhớ mấy chuyện này lắm, chắc nó đòi gì đó, nên mẹ chiều
Em gia sư thì bỏ đồ vào cặp, em bỏ máy tính, với bút, mình nhìn vào cặp em, lại thấy quyển nhật kí, có lẽ em luôn mang theo bên mình, được nghỉ sớm, có lẽ em cũng vui, hôm nay mình thấy em dọn đồ hơi lâu, có ý như muốn ở nán lại, mà có lẽ cũng ngại ngùng gì, em làm mọi thứ thật chậm, cứ giả vờ kiếm gì đó trong cặp, lục tung hết, mà có vẻ nhưng ko chú tâm kiếm thứ gì, mẹ mình thì đã cùng với thằng Tuấn đi ra ngoài, em cũng đứng lên, có vẻ ngại, em chào mình, rồi đi ra, mình ngồi ngớ ngớ, rồi đi ra, nhìn. Em ra tới cửa, quay trở vô, mình giật mình
- cho em ăn cơm, em chưa ăn nữa. Em nói, giọng hết sức mè nheo, mình thì có gặp tình huống này bao giờ đâu, cũng ko tin tính cách em gia sư lại nói như thế
- đồ keo kiệt, định ko cho àh, Em gia sư nói, khi mình đang ngớ người
- được được, để anh lấy cơm cho. Mình cười, rồi nói, thấy vui hằn
Mình bước vào bếp, em thì đã bỏ cặp ra, chắc em có gì muốn nói, nên kiếm cớ, mình nghĩ thế, thấy em đầy thú vị, mình lấy chén, bới cơm cho em, rồi hâm đồ ăn lại, với chiên thêm 1 quả trứng. Khi mình bới cơm trong chén,
- anh, bới vô tô áh, em nháy mắt, hoàn toàn thân thiết
- em mới là đồ ma đói, mình cười, bới cho em 1 tô cơm đầy
- em bắt chước anh đó, mà em bao nhậu, có tô cơm, cũng keo kiệt, hứ, em nói. Em lấy điện thoại, ra khỏi túi, em bấm bấm, rồi mở nhạc,, tiếng nhạc ko lời
- Đây là chương trình ca nhạc theo yêu cầu, tôi là linh , phát thanh viên xinh đẹp,
- Hahaha, mình đứng chiên trứng, hết nhịn cười nổi, mình phá lên, quay sang em, em giơ nắm đấm, như dọa đánh mình, mình thấy ấm áp lắm, em dễ thương lắm, ko thể ngừng yêu
- Sau đây chúng ta sẽ kết nối với một khán giả.. Em tằng hắng, giả bộ rất chuyên nghiệp
- Alo alo, chào bạn, em vẫy vẫy mình, ý kêu mình giả bộ theo
- Chào chị, mình cười, ko thể ngừng, hình ảnh lúc đó, rất buồn cười
- Chào anh, anh muốn yêu cầu bài gì, em lại nháy mắt
- Haha, mình lại cười, lúc này em đang bụm miệng, cố gắng nén cười,
- Em muốn yêu cầu bài “đêm chơ vơ “ của Lê hiếu, muốn gửi tới cho 1 cô gái, với lời nhắn : “ khi em quay lại, sẽ thấy anh, chắc chắn thế” , Mình nói, rất ngạc nhiên, ko biết mình lượm đâu ra những lời ấy, em nhìn mình, khá ngạc nhiên. Rồi em lại cười
- Ohm, vâng, bây giờ là bài hát Đêm chơ vơ , được phát theo yêu cầu của anh T ế vợ, em nói, kiểu như cố gắng, để ko phải cười, săc sụa,
- Vì trong hệ thống ko có bài ấy, nên xin anh T đợi trong giây lát, anh kĩ thuật viên đang kết nối vào youtube.
- Hahahaha, mình lại cười, hôm nay thật vui. Sau mấy chục giây thì bát hát phát lên, món trứng chiên thì hơi khét.
Lúc này mình đem cơm, với đồ ăn ra cho em, tiếng ca sĩ vẫn đang hát, giọng buồn trầm, mình lại trách, sao ko yêu cầu bài khác, cho cái không khí vui lên
- giờ là giờ giải lao để ăn cơm của phát thanh viên xinh đẹp, xin quý khán giả đợi trong nửa tiếng, em vừa nói dứt, lại cười, giòn tan, hồn nhiên, như mây trên trời
Mình cũng cười, tâm trạng rất vui, rất thoải mái, em lấy trứng, trút hết vào tô cơm, vài miếng dưa leo, rồi đồ ăn mình hâm trong chén nhỏ, em cũng đổ hết vào tô, mình quan sát em, em bắt đầu ăn, có vẻ như rất đói, rất ngon lành,hình ảnh ăn uống, ko phải của 1 cô gia sư nhỏ nhẹ, mà như của 1 thằng con trai, tiếng ca sĩ vẫn phát đều đều, em đã cho replay lại, mình đứng lên, rót cho em li nước, rồi ngồi xuống, nhìn em ăn
- anh thik nhìn người đẹp ăn ha, haha, em cười, lại cắm cúi ăn, đúng là bao tử ko đáy, mình thắc mắc, em ăn nhiều thế, sao lại gầy quá
- uhm, ăn đi cô nương, chỉ muốn nhìn em, em quá hấp dẫn, trong mắt mình, ngay cả ăn cơm, mình cũng thấy đáng yêu, mình nghĩ em muốn nói gì đó, nên kiếm cớ xin cơm, kì nhiên, là em ăn , như kẻ đi xin cơm, và rất đói, mình có cảm giác, em muốn ăn hết tất cả đồ ăn trên thế giới, vì bao tử em ko có đáy, mình thấy thích với ý nghĩ đó. Mình muốn thời gian ngừng trôi, 1 thằng con trai, mình chưa thấy ấm áp như thế, đơn giản là yêu, là khao khát được yêu, em vẫn ăn, tô cơm vơi dần, mình lơ đãng, vuốt tóc em, khi kịp nhận ra, mình hành động lộ liễu, vô thức, thì em, dừng mọi hành động, đang múc cơm, đang nhai, quay sang nhìn mình, ngỡ ngàng, rồi em đỏ mặt, mình sợ em giận quá, nên đã bỏ xuống liền. Không thể ngờ, còn có thể thấy, em gia sư đỏ mặt, ko phải vì rượu, ko phải vì bia, mà hình như là cái đỏ mặt mình hay bị, ngại ngùng
- thấy đẹp quá kiềm lòng ko nổi àh, em nói, ăn tiếp, em đang cố gắng để bình tĩnh, ko ngại, mình chắc thế
- đâu, con muỗi, mình giả lải, vừa đùa đùa, vừa thật thật
- uhm, hehe, nè, trả công nè, em dí cái muỗng về phía mình, 1 muỗng cơm đầy, em cố tỏ ra , để ko bị ngại, mình cũng ngại, nên há miệng, ai dè, em rút lại, ăn ngay vào miệng, lại cười haha,
- em giỏi lắm, mình nói, cũng cười
- cho chừa cái tật, thấy gái là mê, haha. Em phải nói là rất dễ thương, tiếng nhạc đã tắt, sau tiếng cười của em, không gian lại im lặng, ngoài trời, đang mưa
Em ăn xong, mình khi bới tô cơm, sẽ nghĩ là em ăn ko hết, thế mà em ăn hết sạch, đúng là em đói thật, em uống nước xong, than no căng, em định vào rửa chén, nhưng mình giằng lại, thế là em nói
- cơm no rồi, em về đây, em cười đứng lên
- Mưa rồi, lát tạnh rồi về, mình giữ lại, lại ko muốn xa em, cô gia sư của em mình
- Mưa này có đợi sáng mai àh, đồ ngok., haha, em lại cười, Đeo cặp vào, mình nhìn em, nói thầm : “ vui lên nha em”, em ra cửa ngoài, mình đi theo, ra tới ngoài, em đi 1 đoạn, mình vẫn đứng nhìn em, em quay lại nói
- cám ơn về tất cả, rồi em đi thật nhanh, ra thang máy, em về, mất bóng em rồi, mình vẫn còn tiếc, vui vẻ ngắn ngủi khi ấy, mình toan nói, cám ơn, mình là người cám ơn mới đúng, cho 1 buổi tối, trở nên đáng nhớ
Thấy em giống mây trắng… giống thật giống
Thấy em đáng thương…. Nhưng ko phải thương hại

Hôm nay, mình và em gia sư đều ko đá đụng gì tới chuyện của em, tới chuyện em say, em oán trách đời, hay chuyện ở nhà em, mình thoải mái, dù trong lòng vương chút lo, mình biết, con đường em đi, hay con đường mình sẽ đi, sẽ rất nhiều khó khăn, chỉ hi vọng, em bình yên


p/s: hôm qua là thế đó mấy thím, cũng có tiến triển, hay em ảo tưởng thế???

Sadlove123
24-01-16, 07:52 PM
Update 14

Sau ngày ấm áp hôm qua, mình và em gia sư, nhắn tin liên tục, nói đủ chuyện phiếm, rất vui vẻ, mình biết là sáng hôm nay em đi học lại,mình và em gia sư có vẻ đã gần nhau hơn, thoải mái hơn, mình ít thấy ngại nữa, tối hôm qua, có 1 chuyện hơi lạ, là sau khi nhắn tin , với nhiều tin nhắn trước đó, hỏi chuyện như ngày xưa học trường nào, rồi em hỏi nhiều thứ, em hỏi mình quen mấy ng rồi, mình cũng trả lời , mình cũng hỏi lại em, em quen mấy người rồi, thì em trả lời
- 1, àh mà 3 mới đúng,hihi. Sao ban đầu là 1 , sau lại đổi thành là 3, mình tò mò, nên hỏi
- sao là 1 rồi lại là 3? em ko nhớ àh? Mình nhắn đại
- uhm, quên hết rồi, đâu đáng nhớ. Mình càng tò mò, mình nt
- sao ko nhớ, dù gì cũng là người mình từng yêu mà?
- nếu anh yêu trúng thứ cầm thú, anh có nghĩ sẽ nhớ như kỉ niệm ko? .Bắt đầu có vẻ chua chát
- sao em nói thế? Mình nt, mình đợi mãi, ko thấy em trả lời, nghĩ là em bận làm gì đó, đợi tới 20p, vẫn chưa thấy, mình quyết định gọi cho em, gọi lần đầu, có chuông reo, reo mãi, nhưng ko ai bắt máy, gọi thêm và lần, thì điện thoại em đã tắt máy, mình đâm lo, lòng cứ bồn chồn, nóng ruột, ko hiểu là chuyện gì đã xảy ra, mọi thứ đang ổn dần, đang yên đang lành thế mà,lúc này đã 11h30, theo thường tình, thì mình sẽ nghĩ em ngủ quên, nhưng khi mình gọi, em ko nghe máy, xong thì tắt hẳn, ắt có chuyện gì xảy ra. Mình liên tục gọi, hi vọng em mở máy, đợi quá nửa tiếng, vẫn tắt máy, mình có cảm giác ko yên....

Thường thì nếu đi chơi, cũng có khi mình về khuya, 1,2h, nhưng nếu ở nhà, thì hầu như chưa bao giờ ra đường khi mà gần 12h khuya, mẹ mình mà biết, cũng bắt ở nhà, nhưng lần này, biết là ở nhà cũng ko thể ngủ được, cảm giác bất an lắm, ko thể ngồi yên luôn, giờ này mẹ đã ngủ, thằng em cũng thế, nên mình quyết định, đi ra ngoài,thứ đến nhà em xem thế nào? ít nhất là hơn ngồi ở nhà với tâm trạng hơn ngồi trên lửa nóng, rất khó chịu.

Mình xuống lấy xe, chạy thật nhanh qua nhà em, mưa xuống, mình quên mang áo mưa, cứ thế mà chạy, may mà mưa lâm râm, cơn mưa này dai dẳng từ chiều, vừa chạy xe mà mình vừa run, vì lạnh, mình đứng ngay ngõ nhà em sau đó chưa tới 10p, cả hẻm có 2 căn nhà còn đèn sáng, 1 là căn nhà may quần áo,2 là nhà em, mình bắt đầu nghi ngại, có chuyện gì, nhưng lại cố vớt vát, nhiều nhà, họ thức rất khuya, mình chạy vào, đứng đó mãi , sợ người ta tưởng ăn trộm hay dân hút chích thì phiền, chạy ngang qua nhà em, nhìn thì thấy em đang đứng, mình lại lo, hoảng cả lên, ko hiểu có chuyện gì, vì giờ này, mình nhìn thấy mẹ em đang ngồi, tay chỉ chỉ, hình như em bị la, mình chạy đên cuối hèm, quay đầu xe, chạy lại gần phía nhà em, ngay gốc cây gần đó, đứng lia mắt vào, trời lạnh, nhưng lại có càm giác, ruột gan nóng buốt, khó hiểu, mình đang cố gắng đứng nấp kĩ kĩ, sợ bị phát hiện, may mà đường tối, với giờ này ít ai ra đường. Mình nghe tiếng vỡ xoảng, đó là cái li, rồi tiếng mẹ em
- Đồ con **, tiếng rít the thé, nghe chói tai, mình hoảng quá, nhìn vào, em đang quỳ, chị của em thì ngồi trên ghế, vẻ ung dung, tự tại, ko giống lần mình gặp chị ở nhà em, chị giống như hoàn toàn giả dối, mình nhìn ko rõ, nhưng hình như, em gia sư đáng thương, ko khóc, thường những cô gái bị mẹ la, hay chửi, sẽ khóc, nhất là tiếng vỡ li, tiếng chửi nặng nề, mình ko hiểu chút gì về thứ đang diễn ra

Điều mình ngạc nhiên nhất là chị của em gia sư, chị nếu đúng là người đang ngồi đó, trên chiếc ghế đó, thì sự giả dối của chị, diễn với mình để làm gì? Sao phài toan tính nhiều như thế? Còn em, sao cam chịu thế, ko đứng lên, chí ít là cãi lại. Mình tức giận thật sự. Người phụ nữ mẹ em gia sư nữa, ân cần chăm sóc, sịu ngọt, sao lại đang tâm buông từ Con **, nghe nhẹ tênh, người mẹ nào, người phụ nữ nào, cũng rất dị ứng từ đó, nhất là chửi con mình, có thể đánh, có thể mắng, nhưng so sánh với con **, quá nặng nề rồi. Nhưng vấn đề em gia sư trước đó nhắn tin với mình, vẫn bình thường, mình vẫn còn lưu những tin nhắn, chỉ là khúc sau em mới không trả lời, rồi tắt máy mà, sao mọi thứ diễn ra nhanh quá? Và vì cớ gì?

Lúc này ở trong nhà, em vẫn quỳ, mình muốn lao vào ôm em đi, nhưng ráng bình tĩnh, vì mình biết, có thể hành động của mình, lại đẩy mọi thứ đi xa hơn, trở nên tồi tệ hơn, nơi đó, dù gì cũng là nhà em gia sư. Lần thứ 2 mình đến nhà em, kì nhiên vẫn không thấy bóng dáng người đàn ông, ko thấy ba em gia sư đâu cả
- Cái ngữ mày áh, rồi cũng đứng đường, đồ gái ** già mồm. Mẹ em gia sư nói, chửi rất giòn, rất gắt, có lẽ tức giận lắm nên vậy, từ ngữ ko chút thương tiếc, nói ko ngại miệng, cái lịch sự, ân cần của bác hôm trước, mình hoàn toàn ko thấy ở hôm nay. Em cúi mặt, cam chịu đến đáng trách. Không hiểu, đang yên đang lành,sao ra nông nỗi này
- Con mẹ giựt chồng người ta, con con thì giựt bồ của chị, ngữ nhà mà, sao mất dạy thế hả? con * & #* & #* & #* & # con **. Bà ta chì chiết, mình nghe thôi cũng lạnh gáy, huống gì em, giựt chồng, mình hiểu, còn giựt bồ,em gia sư giựt bồ chị mình àh? Nghe phức tạp quá, mình ko hiểu. Nhưng em, sao không phản kháng, em cam chịu vì lí do gì, sao lại thế .Mình chứng kiến với biết bao cảm giác: phẫn nộ, tức giận, tò mò, khó hiểu mâu thuẫn. Nửa muốn bước vô, ngừng lại những tổn thương, mình nghĩ dù ở quá khứ, em gây ra chuyện gì, thì em cũng ko đáng để nhận những từ ngữ ấy.
Mình nhìn người chị tên Q, chị bình thản quá, ung dung như 1 người đang xem 1 vở kịch, có chút đắc thắng trên gương mặt. Mình ko nghĩ 1 nơi mà người ta nhìn nhau bằng oán thù, thì là nơi đáng để sống, em gai sư ngày ngày sống, bằng cách nào và làm già để chịu đựng được ngần ấy những tổn thương, những áp lực.
- Bà nói cho mày nghe nhá, con **, mày khôn hồn thì bà cho ở, không thì mày đừng trách bà, ******. Em vẫn quỳ, quá cam chịu, em gia sư tinh nghịch, hay cười, em gia sư rít thuốc ở quán bar, trang điểm cầu kì, em gia sư đang ở nhà, quỳ và cam chịu, sự cam chịu quá mức tưởng tượng với tính cách của em
Trời cứ mưa, mình cứ lạnh,cái lạnh ở trong, thương em quá, mình đứng nhìn, không giúp được gì, không phải mình sợ rắc rồi, và vì, mình sợ gây thêm rắc rối cho em. Nhìn em bất lực, mình khó chịu

Người phụ nữ mẹ em gia sư vẫn nói, những câu chửi, cứ chậm rãi, cứ chì chiết và đay nghiển, hoàn toàn cay độc, không hiểu hận thù sâu cỡ nào. Chị Q vẫn thái độ tự tại, dửng dưng, chị ta ko tỏ ra vồ vập , không a dua theo lời chửi người mẹ, chị ta tỏ ram không như lời mẹ mình nói, le te và muốn gì nói đó, sự khôn ngoan, tính toán. Cũng có khi, người ta hành động gì , đều tính toán rất kĩ, còn nguyên nhân, hay lí do, tất nhiên mình mù tịt

Khi chửi chán, người phụ nữ bỏ vào nhà, có lẽ hả dạ rồi, người chị thì vẫn ngồi, uống hết li nước, sau mới đứng dậy, mỉm cười, cũng bước vào trong, có lẽ em ko quan sát được những chi tiết ấy, em vẫn cúi mặt. 15p sau khi 2 người kia bỏ vào trong, em vẫn quỳ, sau thì đứng lên, có vẻ loạng choạng, em đi vào, thấy đồ rồi dọn dẹp đống mảnh vỡ của cái li, gương mặt em, hình như quen rồi, nó cũng bình thản, đáng thương. Em gia sư không hề khóc.

Mình nhìn em, cho tới khi, em đóng cửa, tắt đèn, không thể thấy em gia sư nữa, trên tầng 2 còn đèn ,mình đoán đó là nơi em gia sư ở, mình ngước lên, đừng nhìn mãi, cứ sợ về em lại gặp chuyện gì. Đợi 20p. thì thấy điện thoại có tin nhắn, mình mở ra xem,
- em nè, nãy điện thoại hết pin, em ngủ quên mất, anh ngủ đi, ngủ ngon nha. Em nhắn tin, nói dối về những thứ vừa xảy ra
- em ngủ đi, ngủ ngon nha em. Mình chỉ nhắn như thế, vì kì thực chằng biết nói gì, mình nhắn xong, gửi đi, khoàng 10p sau thì đèn tầng 2 cũng tắt, có lẽ em đi ngủ. Mình cũng chạy xe về. về tới nhà đã hơn 1 h, mình ướt hết, lạnh buốt, vào toilet tắm nước nóng, xong mình leo lên giường nằm, vừa vui đó, lại buồn đó, em khó hiểu và đáng thương quá.
Nằm mãi ko ngủ được, mình đọc nhật kí của em, trước đây nhiều lần cân nhắc giữa nên đọc hay không, vì quyển nhật kí quá riêng tư, vì mình cũng sợ, biết quá nhiều, nên mấy lần, cứ đọc 1,2 trang rồi lại thôi

“13 tuổi, cuộc sống của tôi, bắt đầu địa ngục” có câu đó trong nhật kí, nhật kí em viết, cũng ko rõ, ràng, cứ mơ hồ, nhắc về nỗi đau nào đó, nhưng ko nêu rõ ràng, chủ yếu là nói về cảm giác của em, ai oán có, thất vọng có, dửng dưng cũng có.

“về đâu anh hỡi, ngày mưa đã qua đi lâu thật lâu, mà sao có nắng hoài, vẫn chưa hong khô niềm đau, em ước 1 người sẽ mang cho em, cảm giác cân bằng…” Mình nghĩ đây là lời 1 bài hát nào đó, hợp tâm trạng em
….
p/s: nhiều thím muốn có tấm hình, vì nghĩ em xinh, đẹp, thực ra, em ko phải diễn viên, em là 1 cô gái bình thường, dễ thương thôi, chỉ là trong mắt mình, nụ cười em đẹp, mình yêu, nên thấy em cuốn hút. Mình tạm up thế, mình sẽ up liên tục, nếu viết xong, các thím thông cảm, chuyện hơi dài

P/s:: khi đọc, các thím cứ xác định đang đọc truyện, cứ nghĩ vậy cho thoải mái, còn về phần mình, mình sẽ viết tiếp, up hình nếu thấy cần thiết,vì mình cũng đang có hình, chuyện gì đó, thì hồi sau sẽ rõ